Không một ai nhìn tôi lấy một cái.
Cứ như thể tôi là một kẻ vô hình chẳng có chút quan trọng nào.
Nửa giờ sau, bác sĩ đẩy cửa bước ra.
“B/ệnh nhân bị kích động dẫn đến dấu hiệu suy tim, cần phải nằm nghỉ ngơi tuyệt đối.”
Bác sĩ tháo khẩu trang, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Người nhà các người bị làm sao vậy? Không biết b/ệnh nhân nặng là tối kỵ bị kích động sao?”
Mẹ tôi liên tục xin lỗi, quay đầu lại liền trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm phẫn.
“Giờ thì mày hài lòng chưa?”
Bà hạ thấp giọng, trong lời nói đầy sự chán gh/ét.
“Nếu lần này anh trai mày không qua khỏi, thì cút khỏi cái nhà này cho tao!”
Tôi đứng ở cuối hành lang, toàn thân lạnh buốt.
Ba năm qua, để bù đắp cho sự tội lỗi không đáng có đó.
Tôi bao trọn ba bữa cơm của Lục Cẩn, giặt giũ nấu nướng cho anh ta.
Ngay cả đồ Iót của anh ta tôi cũng tự tay vò sạch.
Tôi coi anh ta như người thân nhất để chuộc tội.
Nhưng còn họ thì sao?
Họ nhìn tôi như một kẻ ngốc bị đùa giỡn trong lòng bàn tay.
“Bác gái, bác đừng gi/ận.”
Tống Vãn Ngưng bước tới, vỗ vỗ vai mẹ tôi rồi quay sang nhìn tôi.
“A Từ, mấy năm nay tính khí của cậu ngày càng kỳ quặc, cuộc sống của A Cẩn đã đủ khó khăn rồi, tại sao cậu cứ phải làm khó anh ấy?”
“Lẽ nào chỉ vì vụ t/ai n/ạn xe đó mà tâm lý cậu vặn vẹo, không thấy anh ấy tốt đẹp được sao?”
Tâm lý vặn vẹo?
Tôi nhìn người phụ nữ từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời này.
Năm đó tôi bị sốt cao, chính cô ấy đã cõng tôi chạy qua ba con phố để tìm phòng khám.
Nhưng giờ đây, ngay cả một lời giải thích cô ấy cũng không muốn nghe tôi nói.
“Tống Vãn Ngưng, cậu thực sự thấy Lục Cẩn đáng thương sao?”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Cậu có dám đi kiểm tra xem vợ cũ của anh ta có liên lạc với anh ta trong ba năm qua không?”
Chân mày Tống Vãn Ngưng nhíu ch/ặt hơn.
“Cậu đủ rồi đấy! A Từ, cậu có nhất thiết phải ép tất cả mọi người đi/ên lên không?”
“A Cẩn vì c/ứu tớ mà sau lưng để lại một vết s/ẹo dài như thế, anh ấy là người lương thiện như vậy, sao có thể dùng chuyện này để lừa người!”
Lương thiện?
Tôi cắn ch/ặt môi dưới, nếm được một chút vị m/áu tanh.
Phải rồi, trong mắt họ, Lục Cẩn là ân nhân đã c/ứu Tống Vãn Ngưng.
Là người anh mệnh khổ đã chắn tai họa thay cho tôi.
Còn tôi, chỉ là một kẻ t/âm th/ần lúc nào cũng có thể phát đi/ên.
Thẩm Thanh Đường bước tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, cưỡng ép kéo tôi về phía thang máy.
“Anh về với tôi.”
Sức lực của cô ấy rất lớn, tôi hoàn toàn không thể vùng ra được.
Suốt dọc đường bị kéo ra khỏi b/ệnh viện, nhét vào trong xe.
Cửa xe khóa lại.
Thẩm Thanh Đường không vội vàng khởi động xe, mà châm một điếu th/uốc.
Làn khói trắng xanh mờ ảo lan tỏa trong khoang xe chật hẹp.
Cô ấy quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra vẻ mệt mỏi đến nghẹt thở.
“Lục Từ, chúng ta nói chuyện đi.”
Cô ấy nhả một vòng khói, giọng nói khôi phục lại sự dịu dàng giả tạo đó.
“Trạng thái gần đây của anh tệ quá, tôi đã liên hệ với một viện điều dưỡng ở Thụy Sĩ.”
“Môi trường ở đó rất tốt, phù hợp để anh tịnh dưỡng.”
Viện điều dưỡng Thụy Sĩ?
Tôi nhìn cô ấy đầy khó tin.
“Cô muốn tống tôi vào viện t/âm th/ần sao?”
“Đó không phải viện t/âm th/ần.”
Thẩm Thanh Đường đính chính, kiên nhẫn giải thích.
“Chỉ là đi điều dưỡng thôi, đợi anh khỏi b/ệnh, cảm xúc ổn định rồi, tôi sẽ đón anh về.”
“Công ty dạo này rất bận, A Cẩn lại cần người chăm sóc, tôi thực sự không còn sức lực để mỗi ngày đối phó với sự nghi thần nghi q/uỷ của anh nữa.”
Cô ấy nói nghe thật đường hoàng chính nghĩa làm sao.
Để chăm sóc nhân tình bên ngoài, nên phải tống người chồng danh chính ngôn thuận vào viện t/âm th/ần.
“Tôi không đi.”
Tôi nắm ch/ặt dây an toàn, khớp ngón tay trắng bệch.
“Thẩm Thanh Đường, cô bỏ cái ý định đó đi.”
Thẩm Thanh Đường thở dài, đưa tay xoa xoa huyệt thái dương.
“A Từ, đừng làm lo/ạn nữa.”
“Vé máy bay tuần sau tôi đã đặt xong rồi, khoảng thời gian này, anh cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng đi đâu cả.”
Đây không phải là bàn bạc, đây là thông báo.
Cô ấy muốn giam lỏng tôi.
“Cô dựa vào cái gì mà hạn chế tự do của tôi?”
Tôi đột ngột đẩy cửa xe, muốn chạy trốn khỏi không gian ngột ngạt này.
Nhưng cửa xe đã bị khóa ch/ặt.
“Dựa vào việc tôi là vợ anh, dựa vào việc anh bị b/ệnh.”
Thẩm Thanh Đường dập tắt đầu th/uốc, khởi động xe.
“Nếu anh hợp tác, tôi vẫn có thể giữ lại chút thể diện cho anh.”
“Nếu anh còn làm lo/ạn, tôi không ngại dùng biện pháp mạnh đâu.”
Ngoài cửa sổ, cảnh phố quen thuộc không ngừng lùi lại.
Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêng nghiêng của Thẩm Thanh Đường, trái tim dần chìm xuống đáy vực.
Cô ấy muốn phong tỏa hoàn toàn mọi đường lui của tôi.
Quét tôi ra khỏi nhà như một đống rác, để nhường chỗ cho Lục Cẩn.
Buổi tối, tôi bị nh/ốt trong phòng ngủ chính.
Điện thoại đã bị Thẩm Thanh Đường lấy đi.
Điện thoại bàn trong phòng cũng đã bị rút dây.