"Thanh Thanh, anh..." "Cơm sắp xong rồi." Cô ấy ngắt lời tôi, "Anh ra phòng khách đợi đi." Tôi há miệng, cuối cùng vẫn quay người bỏ đi.

Trong bữa ăn, cả hai chúng tôi đều không ai nói lời nào. Không khí rất ngột ngạt, ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi. "Thanh Thanh." Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, "Chúng ta nói chuyện chút đi."

Cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt rất bình tĩnh. "Nói chuyện gì?" "Về... về chuyện chế độ chia đôi chi phí." Tôi sắp xếp lại ngôn từ, "Anh nghĩ, có lẽ cần điều chỉnh một chút." Đôi đũa của cô ấy dừng lại giữa không trung.

"Điều chỉnh? Điều chỉnh thế nào?" "Ý anh là... có lẽ thời gian này, anh có thể gánh vác nhiều hơn một chút." Tôi nói một cách thận trọng. "Gánh vác nhiều hơn?" Tô Thanh cười, nụ cười ấy có chút đắng chát, "Vương Hạo, chẳng phải anh luôn kiên trì với chế độ chia đôi chi phí sao? Sao đột nhiên lại muốn đổi ý?" "Anh... anh chỉ cảm thấy, em đang mang th/ai, khá vất vả." "Bây giờ mới phát hiện ra em vất vả sao?" Cô ấy nhìn tôi, "Vương Hạo, em đã mang th/ai hơn bảy tháng rồi, bảy tháng qua, anh đều đang nghĩ cái gì vậy?" Tôi cứng họng.

"Thôi bỏ đi." Tô Thanh đặt đũa xuống, "Vương Hạo, không cần đâu." "Cái gì mà không cần?" "Không cần anh gánh vác thêm." Cô ấy đứng dậy, "Chế độ chia đôi chi phí chúng ta đã thỏa thuận, thì cứ kiên trì đến cùng đi." "Nhưng mà..." "Không có nhưng nhị gì cả." Cô ấy ngắt lời tôi, "Vương Hạo, chính anh đã làm cho em hiểu ra rằng, trong cái nhà này, chúng ta chỉ là đối tác hợp tác, không phải là vợ chồng." Lời này như một con d/ao, cắm phập vào tim tôi. "Thanh Thanh, sao em có thể nói như vậy?"

"Em nói sai à?" Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt rất lạnh lùng, "Vợ chồng lẽ ra phải hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau gánh vác. Nhưng chúng ta thì sao? Anh mỗi tháng để dành hơn tám vạn tệ, em đến một trăm năm mươi tệ cũng không để dành nổi." "Anh mỗi ngày ăn ngon mặc đẹp, em chỉ có thể ăn mì gói." "Anh ngồi ghế tàu điện ngầm thoải mái, em bụng bầu vượt mặt bị chen lấn qua lại." "Đây là vợ chồng sao?" Mỗi câu nói của cô ấy đều như những cây kim đ/âm vào tim tôi. "Anh... anh chỉ là..." "Chỉ là muốn kiên trì với nguyên tắc của anh, đúng không?" Tô Thanh tiếp lời, "Vương Hạo, em tôn trọng nguyên tắc của anh. Vì vậy, chúng ta cứ tiếp tục chế độ chia đôi chi phí như thế này đi." Nói xong, cô ấy quay người đi về phía phòng ngủ.

"Đợi đã!" Tôi gọi cô ấy lại. Cô ấy dừng bước nhưng không quay đầu. "Thanh Thanh, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?" Tôi c/ầu x/in. "Không có gì để nói cả." Giọng cô ấy rất nhẹ, "Vương Hạo, em mệt rồi, em muốn nghỉ ngơi." Cô ấy đóng cửa phòng ngủ lại.

13 Tôi ngồi một mình trước bàn ăn, nhìn mâm cơm đầy ắp. Bỗng nhiên cảm thấy những món ăn này đắng ngắt. Những ngày sau đó, Tô Thanh trở nên ngày càng trầm mặc. Cô ấy mỗi ngày thức dậy đúng giờ, nấu cơm, đi làm, về nhà, đi ngủ. Giống như một con robot, máy móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Giữa chúng tôi hầu như không có giao tiếp. Thỉnh thoảng nói chuyện, cũng chỉ là những việc vụn vặt cần thiết trong cuộc sống.

"Sinh hoạt phí tháng này anh chuyển cho em rồi." "Ừm." "Phí khám th/ai tính xong chưa?" "Xong rồi." "Ngày mai anh phải tăng ca, có thể về muộn." "Biết rồi." Chỉ vậy thôi, ngắn gọn, lạnh lùng, không chút hơi ấm. Tôi bắt đầu hoài niệm những ngày tháng trước đây. Lúc đó, Tô Thanh sẽ chia sẻ với tôi những gì cô ấy thấy trong ngày. "Ông xã, hôm nay công ty có đồng nghiệp mới, siêu thú vị luôn." "Ông xã, hôm nay em nghĩ ra một ý tưởng kế hoạch tuyệt vời lắm." "Ông xã, cuối tuần chúng mình đi đâu chơi nhỉ?" Giọng cô ấy luôn tràn đầy sức sống, tràn đầy nhiệt huyết. Nhưng bây giờ, tất cả những điều đó đã không còn nữa.

Cô ấy trở nên trầm mặc, trở nên tê liệt. Giống như một cái x/ác không h/ồn. Tôi muốn nói chuyện tử tế với cô ấy, nhưng mỗi khi mở lời, cô ấy đều chuyển chủ đề. "Thanh Thanh, anh muốn..." "Cơm sắp xong rồi, anh đi rửa tay đi." "Thanh Thanh, anh thấy chúng ta..." "Thời tiết hôm nay đẹp thật, anh mặc thêm áo vào nhé." "Thanh Thanh, có thể nghe anh nói hết không?" "Vương Hạo, em thật sự mệt rồi." Cô ấy luôn miệng nói mệt, rồi quay lưng bỏ đi. Tôi biết, cô ấy không muốn nói chuyện với tôi. Hay nói đúng hơn, cô ấy đã thất vọng về tôi rồi. Cảm giác này khiến tôi rất khó chịu, nhưng tôi lại không biết phải làm sao.

14 Ở công ty, công việc của tôi ngày càng bận rộn. Dự án mới cần triển khai, dự án cũ cần bảo trì, còn có đủ loại họp hành và tiếp khách. Tôi mỗi ngày đi sớm về muộn, có những khi về đến nhà, Tô Thanh đã ngủ rồi. Có những lúc tôi nghĩ, thế này cũng tốt, ít nhất không phải đối mặt với sự im lặng ngột ngạt đó. Nhưng phần lớn thời gian, tôi sẽ thức giấc vào giữa đêm, lắng nghe tiếng thở truyền ra từ phòng ngủ bên cạnh. Gần như vậy, mà lại xa xôi đến thế. Một ngày cuối tuần, mẹ tôi lại gọi điện đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
9 Omega xung hỷ Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quỳ lạy trước mộ mẹ chồng ba năm, quay đầu lại thấy bà đang bế cháu ở đầu làng

Chương 11
Chồng tôi đi công tác về cùng cô bạn thân, tôi lại lục thấy một tờ phiếu khám thai trong hành lý của anh ta. Trên đó in tên cô bạn thân, còn người nhà đi cùng lại là chồng tôi. Tôi mắng nhiếc cô bạn thân phá hoại hôn nhân của mình, cầm dao ép cô ta lên sân thượng. Mẹ chồng vì muốn bảo vệ đứa cháu đích tôn, lao tới giật con dao trên tay tôi. Trong lúc giằng co kịch liệt, bà trượt chân, ngã từ tầng hai mươi hai xuống đất. Chồng tôi từ chối cho pháp y khám nghiệm, vội vã hỏa táng bà. Tại đám tang, anh ta ôm hũ tro cốt khóc lóc thảm thiết: “Mẹ đã dùng mạng sống để trả giá cho sai lầm của con, kiếp này chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau nhé.” Cảm giác tội lỗi đè nặng khiến tôi suy sụp, chẳng còn sức lực để truy cứu chuyện ngoại tình nữa. Cô bạn thân phá thai rồi ra nước ngoài, chồng tôi trở thành người đàn ông mẫu mực của gia đình, còn tôi, mỗi năm đến ngày giỗ đều quỳ trước mộ mẹ chồng dập đầu đến mức máu chảy đầm đìa. Ba năm sau đó, tôi về quê chồng dạy học để chuộc tội. Thế nhưng, tại căn biệt thự mới xây ở đầu làng, tôi lại nhìn thấy người mẹ chồng lẽ ra đã hóa thành tro cốt. Bà đang bón cơm cho một cậu bé ba tuổi, còn cô bạn thân đứng bên cạnh mỉm cười đưa trái cây.
Linh Dị
Kinh dị
Kinh dị
7