"Trời đất ơi, vừa ra tay đã hào phóng thế này sao? 666 quá đi!"
Tần Duyệt khi nhìn rõ thứ trong tay tôi cũng vô cùng kích động. Cô ta chỉ tay vào mình, rồi lại chỉ vào tôi, há miệng nửa ngày không nói nên lời.
Xem ra là do tôi thể hiện hơi quá khích, khiến họ phải xem trò cười rồi.
Tiếp đó, bà mẹ tài phiệt lại yêu cầu tôi và Tần Duyệt cùng đi học và tan học chung.
Tần Duyệt có chút khó xử: "Ai thèm đi học chung với chị ta chứ, lớp F lộn xộn lắm, con không dám đến đó đâu."
Tôi vội vàng giải thích: "Nhưng con ở lớp S mà, không phải lớp F."
Tần Duyệt hoàn toàn không ngồi yên được nữa, suýt chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ.
"Cái gì? Sao chị có thể ở lớp S được? Đến cả người học giỏi như Trình Viễn cũng chỉ thi vào lớp A, chị là một 'dân chơi' thì làm sao có thể ở lớp tốt như vậy được?"
Trường trung học A là trường cấp ba tốt nhất địa phương, không nhìn gia thế, chỉ nhìn điểm số.
Nghe nói mỗi lần trước kỳ thi đại học, các trường Thanh Hoa, Bắc Đại đều đến trường tuyên truyền. Đặc biệt là lớp S, còn chưa thi đại học đã được nhận trước rồi.
Tôi gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng.
"Thật ra... lúc tan học con đi quán bi-a với bạn bè là để học bài đấy."
"Họ tranh nhau mời con, để con giúp họ phụ đạo."
Nhìn gương mặt gi/ận dữ của Tần Duyệt, tôi bỗng thấy hơi áy náy.
"Duyệt Duyệt, em đừng gi/ận, sau này chị chỉ phụ đạo cho một mình em thôi được không?"
Tần Duyệt dậm chân, chỉ vào tôi: "Chị... chị, hừ!"
Cuối cùng cô ta không nói gì nữa, quay người đi lên lầu.
Tôi có chút lo lắng hỏi bà mẹ tài phiệt: "Mẹ, Duyệt Duyệt không sao chứ ạ?"
Bà mẹ tài phiệt cười lắc đầu.
"Nó từ nhỏ đã nóng tính, nhưng tâm địa không x/ấu."
Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến giờ tan học, tôi làm theo lời mẹ dặn, chủ động đến lớp B tìm Tần Duyệt.
Nhưng lại thấy cô ta đang cầm xô nước, vất vả lau sàn.
Tôi lập tức tiến lên: "Để chị giúp em nhé."
Nhưng lại bị các nữ sinh khác ngăn lại: "Cô là ai thế? Tần Duyệt cần cô giúp à?"
Tôi bỗng cảm nhận được á/c ý tinh vi từ người trước mặt, liền chắn trước mặt Tần Duyệt: "Tôi là chị gái nó."
Nữ sinh cầm đầu nhảy xuống khỏi bàn, đi tới trước mặt tôi.
"Nghe danh Tần Duyệt có thêm một cô chị gái lâu rồi, hóa ra chính là cô à."
"Nhưng tôi khuyên cô đừng có lo chuyện bao đồng, đây là Tần Duyệt tự nguyện. Nó tự cá cược thua chúng tôi, chẳng lẽ còn muốn nuốt lời à?"
"Còn cô nữa, vào trường này đã đút Iót bao nhiêu tiền thế?"
"Hả? Đút tiền gì cơ?"
Tôi quay đầu nhìn Tần Duyệt một cái, hỏi: "Cô ta nói gì thế?"
Tần Duyệt mất kiên nhẫn nhìn tôi: "Ai cho chị đến đây, chẳng phải em nói không muốn về nhà cùng chị sao? Chị mau đi đi!"
Nữ sinh cầm đầu cười mỉa mai: "Lại thêm một đứa giả vờ ngây ngốc, cô đã từng tham gia thi cấp ba chưa đấy!"
Tôi nói thật: "Chưa."
"Tôi biết ngay mà..."
"Tôi được xét tuyển thẳng."
Không khí bỗng chốc im lặng trong giây lát, nữ sinh cầm đầu nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ t/âm th/ần.
"Dân chơi mà cũng biết xét tuyển thẳng à? Mà dám ch/ém gió ở đây!"
Một nữ sinh khác chú ý đến cái bảng tên trên ngựk tôi, kinh ngạc kêu lên.
"Cô là Tần Chiêu Chiêu lớp S à?"
Các nữ sinh khác cũng xúm lại: "Gì cơ, chính là Tần Chiêu Chiêu người suốt ngày trốn học mà vẫn ngồi vững top 10 toàn khối đó hả?"
Tôi càng ngượng hơn, lí nhí thanh minh: "Cũng không phải thường xuyên trốn học, thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi..."
Cô ta nghi ngờ nhìn tôi, đột nhiên thay đổi thái độ.
"Học thần, cô có bí quyết học tập nào truyền đạt lại cho bọn tôi không?"
Tôi bị sự nhiệt tình đột ngột này làm cho bối rối, sợ đến mức lùi lại hai bước.
Chỉ có thể cười gượng: "Ha ha, được chứ, đợi khi nào về nhà tôi soạn cho các cô một bản."
Họ gi/ật lấy cây lau nhà trong tay Tần Duyệt: "Ôi trời, Duyệt Duyệt, em đừng trực nhật nữa, mau về nhà với chị gái đi!"
"Đúng đúng, ngày mai đừng quên mang ghi chú cho bọn chị nhé!"
Tôi nắm lấy tay Tần Duyệt, quay người rời đi không chút do dự.
Đến cổng trường, Tần Duyệt đột nhiên hất tay tôi ra.
"Chị giả vờ cái gì chứ!"
Tôi hơi lúng túng, không biết mình đã chọc gi/ận cô ta ở đâu.
Đột nhiên có một chiếc xe phóng qua, tôi nắm lấy tay Tần Duyệt, kéo cô ta vào lòng, lúc này mới tránh được.
Cả hai chúng tôi ngã nhào xuống đất, khoảng cách rất gần, tôi thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim đ/ập lo/ạn xạ của cô ta.
Tần Duyệt nhìn tôi hai giây, đứng dậy, rời đi, cuối cùng để lại một câu.
"Chị đúng là! Đáng gh/ét ch*t đi được!"
Kể từ lần đó, Tần Duyệt mấy ngày liền không thèm đếm xỉa đến tôi.
Cho đến ngày tham gia đêm tiệc từ thiện.
Tôi mặc lễ phục, đang dạo quanh sảnh tiệc.
Ở đây đồ ăn ngon cũng nhiều quá đi, tuyệt thật, tuyệt thật.
Trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng nói: "Chào cô, cô là tiểu thư nhà nào vậy, sao trước đây tôi chưa từng gặp cô nhỉ?"
Đây là... Trình Viễn?
Ăn mặc trông cũng ra dáng người phết.
"Anh làm gì đấy, có chuyện gì à?"
Hình như nhận ra giọng nói có chút quen thuộc, Trình Viễn sững người.
"Chúng ta có từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?"
Tôi không khỏi nghi ngờ Trình Viễn này là ngốc thật hay giả ngốc, cho dù tôi có thay đổi diện mạo, cũng không đến mức không nhận ra chứ?
Trình Viễn chẳng phải thích Tần Duyệt sao, bắt chuyện với tôi làm gì?"