【Đợi đi, đợi khi thế tử trở thành người nắm quyền trong Hầu phủ, ngày lành của nữ phụ sẽ chấm dứt.】
Những dòng chữ đen nói rất đúng.
Hầu gia và Hầu phu nhân dù có bất mãn đến đâu, Triệu Văn Tốn vẫn là đứa con trai duy nhất của họ.
Sớm muộn gì họ cũng sẽ thỏa hiệp.
Cho nên ta không thể đợi.
Ta phải ép Tống Thời Nhã một phen.
Một ngày nọ, khi đến thỉnh an Hầu phu nhân, ta lên tiếng đề nghị để Triệu Văn Tốn chính thức bước chân vào quan trường.
Triệu Văn Tốn nay đã thành gia, cũng là lúc lập nghiệp, nên mưu cầu một chức quan thực quyền trong triều.
Cứ mãi quanh quẩn trong nội trạch thế này không phải là kế sách lâu dài.
Triệu Văn Tốn tốt thì Hầu phủ mới có thể tốt.
Hầu phu nhân nhìn ta một hồi lâu, trong ánh mắt dần lộ ra vẻ tán thưởng.
“Ta quả nhiên không nhìn lầm người, con tốt hơn con tiện tì kia nhiều.”
Bà cực kỳ bất mãn với Tống Thời Nhã.
Từ khi Tống Thời Nhã vào phủ, ngày ngày quấn lấy Triệu Văn Tốn thì thôi, việc thỉnh an mỗi ngày nàng ta cũng chẳng tới.
Hỏi đến thì bảo là mệt.
Triệu Văn Tốn còn xin tha cho Tống Thời Nhã, bảo Hầu phu nhân đừng trách ph/ạt nàng ta.
Hầu phu nhân mà vui được mới là lạ.
Tối đến khi Hầu gia trở về, nghe lời Hầu phu nhân, liền lập tức chốt hạ.
Chưa đầy ba năm hôm sau, Triệu Văn Tốn đã được Hầu gia sắp xếp vào nha môn, nhận một chức vụ không lớn không nhỏ.
Ngày ngày sớm đi tối về, bận rộn không ngơi nghỉ.
Người cũng tinh anh hơn hẳn, trông như dáng vẻ của kẻ có thể gánh vác.
Hầu phu nhân thấy vậy, quay đầu liền giao chính quyền quản gia cho ta.
Ta thì nhân cơ hội giở chút th/ủ đo/ạn.
Điều những hạ nhân vốn quen thói “đạp thấp nâng cao” trong phủ đến Tây Thiên Viện, khiến Tống Thời Nhã phải nếm đủ mùi cay đắng.
Chưa đầy mấy ngày, Tống Thời Nhã đã thay đổi tính nết.
Không còn khóc lóc ầm ĩ, ngày ngày còn chép kinh niệm Phật, bảo là để cầu phúc cho phu nhân.
Nửa tháng sau, Triệu Văn Tốn từ bên ngoài làm việc trở về, Hầu phủ mở tiệc đón gió.
Tống Thời Nhã mặc một bộ y phục thanh đạm, trên đầu chỉ cài một chiếc trâm bạc, lặng lẽ ngồi ở cuối bàn.
Từ đầu đến cuối không nói một lời, ngay cả ánh mắt cũng thu liễm hơn nhiều.
Hầu phu nhân liếc nhìn nàng ta, không nói gì, nhưng sắc mặt đã hòa hoãn hơn trước vài phần.
【Lão yêu bà đắc ý cái gì, lát nữa cho bà nếm mùi đ/au khổ.】
【Nữ chính thật thông minh, đã hạ đ/ộc vào bát canh nữ phụ hầm cho mẹ chồng.】
【Đợi lão yêu bà và lão già kia uống vào, là có thể cho họ một bài học, còn có thể h/ãm h/ại nữ phụ, một mũi tên trúng hai đích.】
Ta liếc nhìn những dòng chữ đen, khẽ mỉm cười.
Đã như vậy, thì ta cứ chờ xem.
Để h/ãm h/ại ta, Tống Thời Nhã quả thực không từ th/ủ đo/ạn.
Nàng ta còn đích thân múc canh cho Hầu gia và phu nhân.
“Bát canh này là thế tử phi hầm suốt một buổi chiều, phụ thân và mẫu thân nhất định phải nếm thử cho kỹ.”
Nàng ta không ngừng ca ngợi sự vất vả của ta, lại nói bản thân trước kia không hiểu chuyện, sau này nhất định sẽ học quy củ cho tốt.
Lời hay ý đẹp nói một tràng, cuối cùng cũng khiến Hầu phu nhân hài lòng đôi chút.
Chỉ là Hầu gia và phu nhân uống canh chưa được bao lâu, liền thổ huyết.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh hãi không thôi.
Tống Thời Nhã lập tức làm đổ bát canh trong tay, thần sắc hoảng lo/ạn trừng mắt nhìn ta.
“A Lê, đây là bát canh muội đích thân hầm, tại sao muội lại muốn h/ãm h/ại phụ thân và mẫu thân!”
Rất vụng về, nhưng lại rất hữu dụng.
Triệu Văn Tốn đột ngột quay đầu lại, ánh mắt nhìn ta đầy lạnh lẽo.
“Tiện nhân, nàng đã làm gì!”
“Nếu phụ mẫu xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ băm vằm nàng thành trăm mảnh.”
【Nữ phụ tiêu đời rồi, lần này xem ả xoay xở thế nào.】
【Tiện nhân này cuối cùng cũng sắp xuống đài, nhanh chóng tiến vào cốt truyện chính đi, ta muốn xem thế tử và nữ chính ân ái!】
Những dòng chữ đen cuồ/ng hoan chuẩn bị tiễn ta xuống đài.
Nhưng ta không hề hoảng lo/ạn chút nào.
“Cấp bách nhất bây giờ là c/ứu chữa cho phụ thân và mẫu thân, còn chuyện vấn tội, đợi đại phu đến rồi tính sau.”
Triệu Văn Tốn còn muốn nói gì đó, Hầu gia lại tán đồng đề nghị của ta.
Đại phu đến rất nhanh.
Loay hoay gần một canh giờ, Hầu gia và phu nhân mới tạm thời hồi phục.
Ta quỳ xuống, sắc mặt thản nhiên.
“Phụ thân, mẫu thân minh giám, bát canh hôm nay tuy là con dâu hầm, nhưng con chưa từng động tay động chân. Cầu phụ thân mẫu thân phái người tra xét kỹ càng, nếu tra ra là do con làm, con xin tình nguyện chịu ph/ạt.”
Hầu phu nhân nhìn ta một lúc, gật đầu.
Người trong bếp lần lượt được gọi đến hỏi chuyện.
Chưa đầy nửa nén hương, đã có mụ già vào bẩm báo, nói có người trông thấy nha hoàn bên cạnh Tống Thời Nhã sáng nay lén lút lảng vảng trong bếp.
Sắc mặt Tống Thời Nhã hơi biến đổi, lập tức thay đổi vẻ mặt đáng thương.
“Nha hoàn đó là thay con đi lấy bánh ngọt, con bị oan uổng mà.”
“Mẫu thân, chi bằng hãy lục soát các viện, chỉ cần tìm ra th/uốc đ/ộc, tự nhiên sẽ có kết luận.”
Hầu phu nhân nhắm mắt lại: “Lục soát.”
Đám mụ già vâng lệnh đi ngay.
Chẳng bao lâu, một mụ già vội vã quay lại, trong tay nâng một chiếc bình sứ nhỏ màu xanh.
“Phu nhân! Tìm thấy thứ này trong ngăn kéo hộp trang điểm của Tống di nương! Đại phu đã xem qua, bảo bên trong chính là th/uốc đ/ộc trong bát canh!”
Trong nháy mắt, huyết sắc trên mặt Tống Thời Nhã tan biến sạch sẽ.
Hầu phu nhân mở bừng mắt, chỉ vào nàng ta, ngón tay r/un r/ẩy.
“Ngươi, ngươi là đồ tiện nhân! Ta có lòng tốt nâng ngươi vào phủ, ngươi lại dám hạ đ/ộc hại ta và Hầu gia!”
Tống Thời Nhã bịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi.
“Con không có! Con không biết đó là cái gì! Là có người h/ãm h/ại con!”
Triệu Văn Tốn cũng quỳ xuống, vội vàng nói: “Mẫu thân! Thời Nhã nàng ấy không làm chuyện này! Nàng ấy nhất định là bị oan!”