Sắc mặt cô ta khó coi vô cùng, dưới đất còn vương vãi vài bộ quần áo bị x/é nát. Nghe tiếng mở cửa, cô ta quay phắt đầu lại trừng trừng nhìn tôi.
"Mày đi đâu về đấy?" Cô ta hỏi với giọng điệu chẳng mấy tốt lành.
"Thư viện." Tôi bình thản nói dối, bước về phía giường của mình.
"Hứa Tri Miên, mày tưởng mày thông minh lắm à?" Khương Vũ Đồng đột nhiên cười lạnh, đứng dậy đi đến trước mặt tôi. "Cầm tài khoản của tao đi yêu đương qua mạng với đại gia, còn biết x/ấu hổ không hả?"
Tôi dừng tay đang sắp xếp sách vở, quay đầu nhìn cô ta: "Tài khoản là cô b/án cho tôi, tiền tôi cũng đã trả. Còn việc anh ta có phải đại gia hay không, thì liên quan gì đến tôi?"
"Đừng có diễn cái vẻ thanh cao với tao!" Khương Vũ Đồng tức gi/ận chỉ tay vào mũi tôi. "Mày biết rõ anh ta có tiền, nên cố tình giả vờ không ham tiền để quyến rũ anh ta. Giờ anh ta phát hiện mày chỉ là đồ nhà quê, chẳng phải vẫn không thèm đoái hoài gì đến mày sao?"
Nghe câu này, tim tôi thắt lại đ/au đớn. Hóa ra, anh ấy thực sự thấy tôi không xinh đẹp bằng Khương Vũ Đồng, nên đến một lời giải thích cũng không thèm nói sao?
Tôi cúi đầu, không phản bác. Thấy tôi im lặng, Khương Vũ Đồng tưởng đã đ/âm trúng nỗi đ/au của tôi, đắc ý cười lớn: "Tao cảnh cáo mày, tránh xa Lục Từ ra, anh ấy là của tao."
Báo lỗi tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
"Anh ấy là của cô?" Tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt bình lặng không chút gợn sóng. "Vậy chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Tôi bưng chậu rửa mặt, đi thẳng ra khỏi ký túc xá, không muốn nghe thêm một lời vô nghĩa nào nữa từ cô ta.
Trong buồng vệ sinh, tôi mở điện thoại. Trên WeChat là hàng chục tin nhắn và hơn chục cuộc gọi nhỡ từ Lục Từ.
"Em đang ở đâu?"
"Nghe máy đi."
"Mọi chuyện không như em nghĩ đâu."
"Hứa Tri Miên, em thử trốn anh xem."
Nhìn những dòng chữ đầy vẻ sốt sắng trên màn hình, tôi chỉ thấy vô cùng mỉa mai. Mọi chuyện không như tôi nghĩ? Thế thì là như thế nào? Tôi tận mắt thấy hai người ngồi cùng nhau, tận tai nghe Khương Vũ Đồng về khoe khoang. Tôi không muốn nghe bất kỳ lời biện hộ nào, trực tiếp kéo tài khoản WeChat của anh vào danh sách đen.
Trở về ký túc xá, tôi trèo lên giường, trùm chăn kín đầu, ép bản thân phải ngủ.
Ba ngày tiếp theo, tôi hoàn toàn c/ắt đ/ứt liên lạc với Lục Từ. Tôi không đăng nhập vào tài khoản phụ, cũng không đoái hoài đến bất kỳ tin nhắn nào trên Xianyu. Khương Vũ Đồng mấy ngày nay phơi phới như hoa gặp xuân, ngày nào cũng nói chuyện điện thoại oang oang trong ký túc xá, lời ra tiếng vào đều là khoe khoang "bạn trai đại gia" lại tặng cô ta cái gì.
Tôi coi như không nghe thấy, vẫn đi học, đi thư viện, sống cuộc sống theo đúng lộ trình.
Tối thứ Sáu. Tôi đang ôn bài trước bàn học, Khương Vũ Đồng đột nhiên đi đến sau lưng tôi, gi/ật phắt tai nghe của tôi ra.
"Hứa Tri Miên, mày đúng là chịu đựng giỏi thật đấy." Cô ta nhìn xuống tôi từ trên cao, trong mắt đầy vẻ khiêu khích. "Anh Lục Từ tối nay muốn đưa tao đi đá/nh bậc cao, mày có muốn dùng tài khoản chính vào xem không? Học hỏi xem người ta dùng skin quý tộc như thế nào."
Tôi nhíu mày, gi/ật lại tai nghe: "Không hứng thú."
"Đừng diễn nữa." Cô ta cúi xuống, hạ thấp giọng. "Tao biết trong lòng mày đang gh/en tị đến phát đi/ên. Nhưng thực tế là vậy đấy, kịch bản Lọ Lem chỉ tồn tại trong truyện cổ tích, loại đàn bà như mày, nhan sắc không có, EQ cũng không, mãi mãi chỉ xứng trốn ở giường dưới mà nhặt những thứ rác rưởi tao vứt đi thôi."
Báo lỗi tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Những ngón tay cầm bút của tôi siết ch/ặt lại. "Nói xong chưa? Nói xong thì cút đi."
Khương Vũ Đồng cười lạnh một tiếng, lắc mông trở về chỗ ngồi của mình, mở Vương Giả Vinh Quang lên.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén sự bực bội trong lòng, đeo lại tai nghe.
Vài phút sau, điện thoại tôi đột nhiên rung lên. Là một tin nhắn SMS: "Đăng nhập đi."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, người gửi là một số lạ. Tôi sững người, lập tức đoán được là ai. Tôi không thèm để ý, trực tiếp xóa tin nhắn.
Ngay sau đó, tài khoản WeChat chính của tôi đột nhiên hiện lên một lời mời kết bạn. Ghi chú: "Hứa Tri Miên, nếu không đồng ý, bây giờ anh sẽ cầm loa xuống dưới ký túc xá nữ gọi tên em."
Tôi hoảng h/ồn, tên này bị đi/ên à? Tôi không hề nghi ngờ việc anh ta có thể làm ra chuyện như vậy. Để ngăn anh ta phát đi/ên dưới lầu, tôi nghiến răng, bấm đồng ý.
Vừa đồng ý, anh ta liền gửi qua một đường link game.
"Lên mạng đi, có chuyện muốn nói với em."
"Chúng ta không có gì để nói cả." Tôi lạnh lùng trả lời.
"Tài khoản chính của em cũng là bậc Kim Cương đúng không?"
Anh ta thong thả gửi lại một câu.