“...đáng để nhà họ Trần các người phải tốn nhiều công sức đến thế.”
Tay cầm thỏa thuận của Trần Kỳ khựng lại.
Anh ta nghi hoặc nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Dường như muốn tìm ra một chút dấu hiệu của sự phát đi/ên trong đó.
Nhưng tôi thể hiện quá bình tĩnh.
Bình tĩnh như một vũng nước đọng.
“Được.”
Anh ta nhét thỏa thuận vào cặp.
Gõ gõ lên mặt bàn:
“Ngày mai Chiêu Chiêu đưa Tiểu Bảo đi tiêm phòng.
“Cô cứ đứng ở cửa b/ệnh viện nhìn từ xa là được.
“Đừng có mơ tưởng đến gần.
“Nếu không thì đừng trách tôi không khách khí.”
Anh ta đứng dậy.
Chỉnh lại áo vest.
Nháy mắt với bác sĩ Chu:
“Mấy ngày tới phiền bác sĩ Chu đến tận nhà tiêm th/uốc an thần cho cô ấy.
“Đừng để cô ấy chạy lung tung.”
Bác sĩ Chu gật đầu đồng ý.
Hai người trước sau bước ra khỏi cửa lớn.
Trong biệt thự lại khôi phục vẻ tĩnh mịch ch*t chóc.
Bà Trương trốn trong bếp không dám ra ngoài.
Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế sofa nhung đỏ.
Nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chân dung Lâm Chiêu Chiêu và Trần Kỳ ôm con trên tường.
Chậm rãi hít một hơi thật sâu.
Trong không khí vẫn còn vương lại mùi nước hoa hương gỗ trên người Trần Kỳ.
Thật buồn nôn.
Tôi bước vào phòng vệ sinh ở tầng một.
Mở vòi nước.
Dòng nước lạnh buốt xối rửa những vết m/áu khô và bụi bẩn trên trán tôi.
Người phụ nữ trong gương mặt mũi hốc hác.
Nhưng ánh mắt lại sáng đến kinh người.
Họ tưởng rằng lấy được bản thỏa thuận ủy thác kia.
Là có thể hoàn toàn kiểm soát cuộc đời tôi?
Thật ngây thơ.
Tài sản cốt lõi mà ông ngoại để lại cho tôi, căn bản không nằm trong nước.
Đó là một quỹ tín thác gia đình được thành lập tại quần đảo Cayman.
Nếu không có x/ác thực mống mắt và mã lệnh bảo mật cá nhân của tôi.
Bất kỳ thỏa thuận ủy thác nào trong nước.
Cũng chẳng qua chỉ là một đống giấy vụn.
Huống hồ.
Cái tên tôi ký trên bản thỏa thuận đó.
Thứ tự nét chữ là sai.
Đây là ám hiệu hủy bỏ mà tôi đã thỏa thuận từ trước với luật sư.
Tôi lau khô vết nước trên mặt.
Trở về phòng ngủ vốn thuộc về mình ở tầng hai.
Đồ đạc bên trong đã bị dọn sạch quá nửa.
Chỉ còn lại vài món quần áo cũ.
Tôi từ khe hở dưới đáy tủ quần áo.
Lục ra một chiếc điện thoại cũ và một cuốn hộ chiếu dự phòng.
Bật nguồn.
Gọi một cuộc điện thoại quốc tế đã được mã hóa.
“Cậu.”
Giọng tôi rất vững vàng.
Không hề r/un r/ẩy một chút nào.
“Lê Lê?”
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trầm thấp, đầy uy lực:
“Ba năm rồi.
“Cuối cùng cháu cũng chịu liên lạc với cậu.
“Năm đó vì gã đàn ông kia mà cháu sống ch*t đòi ở lại bên đó.
“Bây giờ đã thông suốt rồi sao?”
“Cháu thông suốt rồi.”
Tôi cụp mắt xuống.
Che giấu luồng khí lạnh trong đáy mắt:
“Cậu đón cháu đi.
“Tiện thể, giúp cháu điều tra một vụ án x/ác ch*t ba năm trước.
“Cháu cần dòng tiền đầy đủ và hồ sơ hỏa táng.”
“Được.
“Hai tiếng nữa.
“Cửa hàng tiện lợi dưới cầu vượt phía nam thành phố.
“Có người đón cháu.”
Kết thúc cuộc gọi.
Tôi ném thẳng chiếc điện thoại cũ vào bồn cầu rồi xả nước.
Thay một bộ đồ thể thao màu đen không chút nổi bật.
Đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang.
Tôi không mang theo bất cứ hành lý nào.
Chỉ mang theo hộ chiếu và căn cước công dân.
Đẩy cửa phòng ngủ ra.
Bà Trương đang lau bàn dưới lầu.
“Bà Trương.
“Tôi lên lầu ngủ một lát.
“Không có sự cho phép của tôi, đừng đến làm phiền.”
Tôi hạ giọng dặn dò một câu.
Bà Trương thậm chí không ngẩng đầu lên.
Đáp lại một cách qua loa.
Trong nhận thức của bà ta.
Tôi chẳng qua chỉ là một tù nhân sẵn sàng phát đi/ên bất cứ lúc nào.
Tôi quay người vào phòng chứa đồ ở cuối tầng hai.
Theo đường ống nước bên ngoài cửa sổ.
Trượt nhẹ nhàng xuống sân sau biệt thự.
Đây là góc ch*t của camera giám sát.
Trèo qua tường rào.
Cơn gió đêm đầu thu thổi vào mặt.
Mang theo một chút hơi lạnh của sự tự do.
Tôi đợi dưới cầu vượt phía nam thành phố chưa đầy hai mươi phút.
Một chiếc SUV chống đạn màu đen đỗ trước mặt tôi.
Cửa xe mở ra.
Trợ lý của cậu đưa cho tôi một chiếc túi giấy kraft:
“Cô Hứa.
“Vé máy bay đã đặt xong rồi.
“Bay thẳng đến New York.”
Tôi nhận lấy túi giấy.
Ngồi vào trong xe.
Chiếc xe êm ái lao vào màn đêm.
Để lại thành phố đã giam hãm tôi suốt ba năm qua hoàn toàn ở phía sau.
Ba tiếng sau.
Tôi ngồi trong phòng chờ VIP của sân bay.
Nhìn thông tin chuyến bay nhấp nháy trên màn hình lớn.
Ngón tay khẽ vuốt ve tấm thẻ lên máy bay.
Trần Kỳ.
Lâm Chiêu Chiêu.
Triệu Ngọc Lan.
Mỗi một phần gh/ê t/ởm mà các người đã gieo rắc lên người tôi trong ba năm qua.
Tôi sẽ mang theo cả lãi suất.
Từng chút một.
Đòi lại tất cả.
“Hành khách đi New York xin lưu ý, chuyến bay của quý khách hiện bắt đầu lên máy bay...”
Tiếng loa phát thanh vang lên.
Tôi đứng dậy.