“Thẩm công tử, đây là nội viện của Cố phủ, ngươi tự ý xâm nhập chỗ ở của nữ quyến, quy tắc học vào bụng chó hết rồi sao?”

Thẩm Nghiễn Đình cũng không nổi gi/ận, ngược lại bước tới hai bước.

“Chỗ ở nữ quyến gì chứ, Cố Hành Chi còn chẳng thèm đến nàng, nàng còn giở cái giọng trưởng tức trước mặt ta làm gì?”

Hắn hạ thấp giọng, âm điệu mang theo vẻ bố thí.

“Vãn Vãn, ta biết hai năm qua nàng sống không tốt. Cái tên Cố Hành Chi lạnh lùng vô tình đó, sao mà biết thương người thật lòng.”

“Nếu nàng nguyện ý, đêm nay ta sẽ phái một chiếc kiệu nhỏ, rước nàng ra từ cửa sau phủ Cố.”

“Tuy nói chỉ có thể làm thiếp, nhưng chỉ cần nàng phục vụ tốt, ta bảo đảm nàng áo cơm không lo, vẫn tốt hơn việc ngày nào cũng phải nhìn sắc mặt người khác.”

Ta nhìn gã khôn mặt tự phụ đó, chỉ thấy buồn nôn.

“Thẩm Nghiễn Đình, ngươi có phải nghĩ rằng, phụ nữ trên thế gian này rời xa đàn ông là không sống nổi sao?”

“Cái chiếc kiệu rá/ch của ngươi, tốt nhất nên giữ lại để rước những kẻ tri kỷ trong lầu xanh của ngươi đi.”

Ta lười phải dài dòng với hắn, xoay người bước vào nhà.

“Cố Vãn! Đừng có mà rư/ợu mời không uống muốn uống ph/ạt!”

Thẩm Nghiễn Đình bị ta khước từ, thẹn quá hóa gi/ận, giơ tay định chụp lấy vai ta.

Đúng lúc này, tại cổng viện vang lên một tiếng hét lạnh lùng.

“Hai ngươi đang làm gì đó?”

Cố Hành Chi đứng dưới cổng vòm, sắc mặt tói xét.

Cố Minh Vi ở phía sau huynh ấy che miệng, giả vẻ kinh ngạc.

“Tẩu tẩu... tẩu và Nghiễn Đình ca ca...”

Cố Hành Chi sải bước đến, kéo phắt ta ra sau lưng huynh ấy, ánh mắt chằm chằm nhìn Thẩm Nghiễn Đình.

“Thẩm công tử, nội viện nhà họ Cố không phải nơi ngươi muốn làm gì thì làm.”

Thẩm Nghiễn Đình chỉnh lại tay áo, cười cần trục ý nhị.

“Cố đại nhân đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy Vãn Vãn một mình ngắm mai trong viện, sợ nàng đơn đ/ộc nên đến trò chuyện vài câu mà thôi.”

“Đã có Cố đại nhân ở đây, vậy ta xin cáo từ.”

Hắn nói xong, nghêng ngang bước ra khỏi viện.

Cố Minh Vi cũng tìm cớ, vội vàng chuồn theo.

Trong viện chỉ còn lại ta và Cố Hành Chi.

Huynh ấy quay đầu, nhìn ta, ánh mắt đầy nghi ngờ và sét nét.

“Ngày thường nàng còn chẳng bước ra khỏi viện, hôm nay sao lại trùng hợp vậy, vừa ra đã gặp hắn?”

Giọng huynh ấy lạnh buốt, như bao bọc trong những vụn băng.

“Sao nào, hắn hứa hẹn gì với nàng, mà khiến nàng đến liêm sỉ cũng vứt bỏ, giữa ban ngày ban mặt mà còn lôi kéo với hắn?”

Ta nhìn huynh ấy, bỗng thấy cũng nồm nộm buồn cười.

“Cố Hành Chi, huynh nghĩ là ta quyến rũ hắn sao?”

“Chẳng phải vậy sao?”

Huynh ấy tiến lại gần, nhìn ta từ trên cao.

“Cố Vãn, nàng quên mất thân phận của mình rồi sao?”

“Nàng, một kẻ giả mạo không biết đến cha mẹ ruột là ai, ngoại trừ ta ra, còn ai thèm lấy nàng?”

“Nàng tưởng Thẩm Nghiễn Đình thực sự muốn mang nàng đi? Hắn chẳng qua chỉ muốn đùa cợt nàng, xem nàng như con chó vẫy đuôi c/ầu x/in thương hại!”

Những lời này, như những con d/ao tẩm đ/ộc, đ/âm chính x/ác vào những vết thương suốt hai năm qua.

Trước đây, ta sẽ vì những lời này mà đ/au đến không thể chập mắt.

Nhưng giờ, ta chỉ thấy bi ai.

“Phải, ta không ai cần.”

Giọng ta bình thản đến mức chính ta cũng cảm thấy bất ngờ.

“Nên, ta định buông tha cho huynh.”

Ta rút từ trong tay áo hòa ly thư đã viết từ đêm qua, đưa đến trước mặt huynh ấy.

“Ký tên đi.”

Con ngươi Cố Hành Chi co rút lại.

Huynh ấy nhìn chằm chằm vào tờ giấy mỏng manh đó, nét chữ trên đó thanh tú đoan chính, không một chút r/un r/ẩy.

Huynh ấy bỗng phá ra cười, trong tiếng cười toát ra một vẻ hung hăn th/ần ki/nh.

“Tốt, tốt lắm.”

“Cố Vãn, cuối cùng nàng cũng lòi cái đuôi cáo ra rồi. Dùng hòa ly để u/y hi*p ta? Nàng tưởng ta không dám ký?”

Huynh ấy gi/ật lấy hòa ly thư, sải bước đến trước án thư.

Cây bút dính mực lướt nhanh trên giấy, lực mạnh đến thấu cả mặt sau.

Huynh ấy liềng tay quỹt tờ hòa ly thư đã ký xuống dưới chân ta.

“Mang theo đồ của nàng, côn ra khỏi đây cho ta!”

“Ta muốn xem, tối nay nàng có khóc lóc quay lại c/ầu x/in ta không!”

Ta cúi người, nhặt tờ giấy đó lên, gấp cẩn thận, cất vào lồng ngựk.

“Không có đâu.”

Ta nhìn vào mắt huynh ấy.

“Cố Hành Chi, chúng ta đã dứt khoát với nhau rồi.”

Đếm ngược trên bảng hệ thống, chỉ còn lại ba canh giờ cuối cùng.

Đêm nay là Tết Nguyên Tiêu.

Trên đường phố bên ngoài đã thắp sáng hoa đăng, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng rao của tiểu thương và tiếng cười đùa của trẻ nhỏ.

Chủ viện lại lạnh lẽ như một ngôi m/ộ.

Hạ Trúc đã bị ta sai đi m/ua bánh ở phố Tây, phải hai canh giờ nữa mới về.

Cả viện không một bóng người.

Cố Hành Chi một canh giờ trước đã dẫn Cố Minh Vi ra ngoài xem đèn rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Sống Lại Một Lần Nữa, Tôi Chọn Không Yêu Anh

Chương 9
Tôi thích anh trai kế của mình. Anh ấy nói tôi là một tên đồng tính ghê tởm. Rồi cưỡng ép đưa tôi ra nước ngoài. Đến ngày anh kết hôn, tôi lén từ nước ngoài trở về để dự lễ cưới. Không ngờ lại gặp tai nạn xe. Trước khi chết, tôi nhận được cuộc gọi từ chị dâu tương lai. Cô ấy nói Lâm Yến Sâm ghét tôi đến tận xương tủy. Ước gì tôi chết quách đi cho xong. Tôi tự giễu mà cười. Trùng hợp thật. Tôi sắp chết thật rồi. Tôi nghĩ, nếu có thể làm lại... Tôi sẽ không thích Lâm Yến Sâm nữa. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về hai năm trước, đúng ngày Lâm Yến Sâm đưa vị hôn thê về nhà. Lần này tôi không làm loạn, cũng chẳng gây chuyện. Ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Chị dâu." Lần này, tôi sẽ như ý anh. Chỉ làm em trai của anh. Nhưng về sau, chính anh lại hủy hôn ước, nhốt tôi lại, gần như phát điên mà chất vấn: "Chẳng phải em nói thích anh sao? Vậy tại sao lại thân thiết với người khác như thế?"
0