”
Anh ta há miệng, tay giơ lên như muốn chặn tôi lại, rồi lại buông xuống.
“Anh đã đọc tin nhắn đó.”
Tôi ngước nhìn anh ta: “Anh nhận được rồi đúng không?”
Chân mày Lục Trầm nhíu lại: “Tin nhắn “hủy bỏ hôn ước” đó sao? Tống D/ao, không phải anh không thấy, nhưng anh tưởng em chỉ nói trong lúc nóng gi/ận--”
“Không phải nóng gi/ận.” Tôi nói, “Tôi rất tỉnh táo. Anh từng thấy bao giờ tôi làm việc thiếu suy nghĩ khi đang tức gi/ận chưa?”
Anh ta im lặng hai giây, cơ hàm bên má khẽ động đậy:
“Vì Lâm Vi sao? Anh có thể giải thích...”
“Vì chính anh đấy.”
Tôi nói xong liền lách qua người anh ta mà đi.
Tiếng anh ta đuổi theo phía sau: “Tống D/ao, cho anh thời gian, anh sẽ xử lý chuyện này rõ ràng--”
Tôi không quay đầu lại.
Khi đi đến dưới chân tòa nhà ký túc xá, điện thoại rung lên, tin nhắn của Phó Tư Hành gửi tới:
“Tối ăn lẩu, anh mời. Đừng có ngồi lì một mình, mấy đứa bạn cùng phòng của em anh cũng gọi cả rồi.”
Tôi cúi đầu gõ phím: “Lý do mời khách?”
Anh ta rep ngay lập tức: “Chúc mừng tiểu công chúa nhà chúng ta chính thức đ/á bay tên tra nam, từ nay trở thành một đóa hoa bá vương tự do tự tại.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, bật cười thành tiếng.
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Video huấn luyện lên hot search.
Chính x/ác hơn là một bài đăng nổi bật trên diễn đàn trường, tiêu đề viết: “Đại cao thủ ẩn mình trong đợt quân sự | Cô gái bị m/ắng là giả b/ệnh hóa ra là một quân bài chủ chốt”. Video trong bài là đoạn tôi dậm bước đều, đã được c/ắt gọn còn hai phút, phối thêm nhạc nền, lượt xem vượt quá một trăm nghìn chỉ trong một đêm.
Phần bình luận từ chỗ ban đầu là “vãi thật, ngầu quá” dần dần biến thành đại hội bóc phốt.
Có người lục lại ảnh chụp màn hình bài đăng đi chơi golf của Lâm Vi ba ngày trước, đối chiếu với tờ giấy chẩn đoán “dị ứng phấn hoa”, rồi dán ngay dưới cùng một tầng bình luận:
“Các bạn tự xem đi, người bị dị ứng phấn hoa mà đi chơi golf, mặt phản quang dưới nắng mà không hề ch/áy nắng, điều này có hợp lý không?”
Bên dưới có hơn ba nghìn lượt trả lời.
“Hợp lý cái con khỉ, nó là giả b/ệnh đấy.”
“Vậy ra giáo quan Lục bị nó lừa à?”
“Lừa cái gì, giáo quan Lục không xem giấy tờ đã phê duyệt miễn huấn luyện, đây không gọi là bị lừa, đây gọi là lạm dụng chức quyền.”
“Tống D/ao mới là người thực sự đáng thương, đ/au bụng kinh mà còn bị sốc nhiệt, bị ph/ạt đứng ba tiếng, đổi lại là tôi chắc tôi n/ổ tung tại chỗ rồi.”
“Mọi người không phát hiện ra Tống D/ao trước đây từng đeo nhẫn à? Có người bóc ra được chiếc nhẫn trên tay cậu ấy là cùng loại với chiếc giáo quan Lục đeo đấy!”
“Vãi chưởng??? Vậy ra Tống D/ao mới là vị hôn thê của giáo quan Lục???”
“Vậy mà Lâm Vi ngày nào cũng đưa nước, đưa trà chanh rồi nói cái gì mà “có người che chở”... sao nó có thể mặt dày như vậy???”
“Thì là không biết x/ấu hổ thôi.”
Tôi lướt đến tận nửa đêm, Triệu Vãn và ba người bọn họ vây quanh giường tôi líu ra líu rít.
“D/ao D/ao, cậu nổi tiếng rồi, cậu thực sự nổi tiếng rồi! Nhìn bình luận này này, hơn bốn nghìn lượt like-- “Đề nghị Tống D/ao debut vị trí trung tâm đi, chiến sĩ tiêu biểu quân sự là cái gì cơ chứ, nữ chính phim quân đội là đây chứ đâu”.”
Giang Ngữ Nam giơ điện thoại sát lại gần:
“Còn có người bảo cậu đi làm giáo quan kìa, cười ch*t tớ rồi.”
Tô Manh nằm sấp trên gối cười đến mức đ/ập giường liên hồi:
“Mọi người xem bài đăng mới nhất của Lâm Vi đi, đăng câu “người ngay thẳng tự mình trong sạch”, bên dưới toàn bình luận “ngay thẳng cái gì, nói rõ xem nào”, rồi nó xóa bài luôn rồi hahahaha.”
Triệu Vãn bỗng nhiên sát lại gần tôi:
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
“D/ao D/ao, giáo quan Phó đó ngầu quá... Anh ấy bao nhiêu tuổi rồi? Có bạn gái chưa?”
Tôi lật người lại: “Cậu bớt mơ tưởng đến anh trai tớ đi.”
“Anh trai cậu?” Triệu Vãn mở to mắt, “Anh ấy họ Phó, cậu họ Tống, anh trai kiểu gì?”
“Con của chiến hữu nhà họ Tống, lớn lên cùng tớ từ nhỏ.” Tôi tùy tiện đáp, “Coi như là anh trai nửa dòng m/áu đi.”
Con ngươi Triệu Vãn đảo một vòng:
“Anh trai nửa dòng m/áu... tức là không cùng huyết thống đúng không?”
Tôi cầm gối ném cô ấy: “Ngủ đi! Mai còn huấn luyện đấy!”
Sáng hôm sau khi tập hợp, Phó Tư Hành đứng trước hàng ngũ thổi còi, ánh mắt Triệu Vãn cứ dán ch/ặt vào anh ấy, tôi phải dùng khuỷu tay thúc cô ấy một cái.
Phó Tư Hành không để ý, anh ấy cúi đầu xem điện thoại, rồi ngẩng đầu tìm tôi trong đám đông, vẫy vẫy tay.
Tôi chạy tới: “Sao thế ạ?”
Anh ấy đưa điện thoại cho tôi xem, là một ảnh chụp màn hình chuyển tiếp, Lục Trầm vừa đăng một bài mới:
“Về sai sót trong quy trình phê duyệt miễn huấn luyện, tôi sẽ chịu trách nhiệm tương ứng. Nhưng xin đừng tấn công cá nhân người khác, những tin đồn không liên quan đến sự thật xin hãy dừng lan truyền.”
Kèm theo một tấm ảnh, là ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện giữa anh ta và Lâm Vi, nội dung là tờ giấy chẩn đoán và đơn xin miễn huấn luyện mà Lâm Vi gửi cho anh ta.
Ý đồ rất rõ ràng:
Tôi bị con nhỏ đó lừa, tôi cũng là nạn nhân.
Tôi liếc nhìn hai cái rồi trả điện thoại cho Phó Tư Hành:
“Anh cứ đăng đi, anh ta thích giải thích thế nào thì tùy.”
“Em không tức à?” Phó Tư Hành nhướng mày, “Hành động này của cậu ta chẳng khác nào đẩy hết tội cho Lâm Vi.”