Bên ngoài gió êm sóng lặng.
Chỉ có một bãi m/áu tanh và cảnh hỗn lo/ạn, nhắc nhở họ về sự khốc liệt vừa mới xảy ra.
Mấy người họ không hẹn mà cùng nín thở tập trung.
Ba đỡ mẹ, Tạ Trạch Phương đỡ Tống Nam Chi.
Cẩn thận tìm một cây rìu.
Lần mò về phía tầng hầm.
Tôi đang bổ sung nước.
Vết thương sau lưng đã được băng bó.
Nhờ có bộ dụng cụ y tế đầy đủ mà tôi đã chuẩn bị cho bản thân, tôi không chỉ sát trùng vết thương mà còn uống th/uốc ngăn ngừa viêm nhiễm và sốt.
Dù sao ngất đi mà bỏ lỡ c/ứu viện thì coi như xong đời.
Ngay từ khi trọng sinh, tôi đã chuẩn bị sẵn một chiếc điện thoại dự phòng.
Khi x/ác sống vừa bùng phát, tôi lập tức gửi thông tin cầu c/ứu đến tất cả các đơn vị mà tôi có thể nghĩ tới và liên lạc được.
May mắn thay, điện thoại vẫn còn tín hiệu.
Tôi cũng đã nhận được phản hồi, c/ứu viện đến chỗ tôi cần ít nhất ba ngày.
Vật tư trong tầng hầm đủ cho tôi sống sót trong ba tháng là dư dả.
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đ/ập cửa dữ dội.
Tôi nhìn ra ngoài từ khe hở trên cửa.
Tạ Trạch Phương giơ rìu lên, ch/ém từng nhát đầy mạnh mẽ.
Tôi hít một hơi lạnh.
“Anh đi/ên rồi sao, tiếng ồn lớn thế này sẽ dẫn dụ tất cả x/ác sống đến đấy!”
Nghe thấy giọng tôi, Tạ Trạch Phương vô cùng mừng rỡ.
“Tốt quá Lê Lê, em không sao.”
“Mau nghĩ cách đón chúng tôi vào đi.”
“Em là người trọng sinh, chắc chắn có cách, đúng không?”
Tôi có thể có cách gì được nữa, cửa đã bị bịt kín rồi.
Ngay cả khi có, tôi cũng không thể giúp Tạ Trạch Phương.
“Tạ Trạch Phương, có lẽ anh không biết, ở kiếp trước của tôi, anh đã làm gì.”
“Anh đã tự tay đẩy Tống Nam Chi cho x/ác sống.”
“Ngay cả Tống Nam Chi mà anh còn có thể vứt bỏ, tôi không dám giúp loại người như anh.”
Phía sau anh ta, Tống Nam Chi đang núp trong lòng ba mẹ hét lớn phủ nhận.
“Không thể nào, anh Trạch Phương không phải là người như vậy!”
Cô ta quay sang khóc lóc với ba mẹ.
“Ba mẹ, đến lúc này rồi mà chị vẫn muốn chia rẽ qu/an h/ệ giữa con và anh Trạch Phương.”
“Con sợ quá, x/ác sống không phải là do chị dẫn vào đấy chứ?”
Ánh mắt đầy nghi hoặc của ba mẹ lập tức đ/âm xuyên qua khe hở trên cửa, găm vào người tôi.
Đến nước này rồi, họ vẫn thà tin vào lời nói phiến diện của Tống Nam Chi.
Tôi thở dài, quét mắt nhìn họ một lượt, phát hiện Tống Thiên Phàm đã không còn ở đó nữa.
Mà phía sau họ, trong bầy x/ác sống đang tiến lại gần từng bước, thấp thoáng có một bóng hình thuộc về Tống Thiên Phàm.
Tôi k/inh h/oàng lùi lại hai bước.
Không thể ngờ được, Tống Thiên Phàm lại là người đầu tiên bị vứt bỏ!
Bầy x/ác sống ngày càng gần.
Bỗng nhiên có một con x/ác sống biến dị với tốc độ cực nhanh lao tới.
Tống Nam Chi sợ hãi hét lớn, đ/âm sầm vào lòng ba.
Ba nghiến răng, trong ánh mắt thoáng qua một tia hung á/c.
Tiếp đó không chút do dự, ông lập tức đẩy mẹ ra ngoài!
“Chi Chi, Trạch Phương, không kịp rồi, chạy mau!”
Họ từ bỏ việc đ/ập cửa, đi/ên cuồ/ng chạy ra ngoài.
Mẹ liều mạng chống cự x/ác sống, gào khóc thảm thiết.
“Tống Cường! C/ứu tôi, c/ứu tôi với--”
“Ông đồ khốn nạn, sao ông dám đối xử với tôi như vậy!”
“Tống Cường, Chi Chi!!”
Không ai đoái hoài.
Được nuông chiều cả đời, bà căn bản không thể chống đỡ được bao lâu.
Ba người vừa chạy được hai bước, x/ác sống đã ngoạm một miếng vào cổ bà, x/é toạc một mảng da lớn.
M/áu tươi b/ắn tung tóe.
Nhưng cả ba người không ai quay đầu lại.
Cách khe hở, giây phút cuối cùng, mẹ hướng ánh mắt về phía tôi trong cửa.
“Xin lỗi nhé... Lê Lê...”
Lời chưa dứt, mắt bà đã trợn trắng, toàn thân co gi/ật.
“Rắc... rắc rắc...”
Tiếng xươ/ng cốt vặn g/ãy rồi tái tạo lại nghe rợn cả người.
Tiếp đó, bà gầm lên một tiếng sắc nhọn, lao thẳng người dậy, dùng cả tay chân lao vào ba người kia!
“Á á á á á--”
Thấy sắp bị vồ lấy, Tống Nam Chi nhắm mắt lại, hai tay đẩy lo/ạn ra phía sau.
Tống Cường không đề phòng, bị cô ta đẩy ngã ra ngoài.
Khuôn mặt ông thậm chí còn chưa kịp biểu lộ vẻ k/inh h/oàng.
Hai con x/ác sống biến dị lập tức chộp lấy vai ông, ngoạm một miếng, cắn đ/ứt mảng da lớn trên vai.
Xươ/ng trắng hai bên thấp thoáng hiện ra.
Nhìn từ xa, trông như đầu và thân sắp lìa khỏi nhau.
Tạ Trạch Phương và Tống Nam Chi thở hổ/n h/ển, dán ch/ặt người vào bức tường ngoài.
Không xa đó, một đám x/ác sống đang lang thang vô định.
Hai người phải tốn bao công sức mới trốn được đến đây.
“Phía trên là lỗ thông gió của tầng hầm.”
Tạ Trạch Phương nắm ch/ặt thanh thép vừa nhặt được, lồng ngựk phập phồng không ngớt.