Trên đường về nhà, bước chân của chị nhanh hơn trước rất nhiều.
Khi vừa vào cửa, Lục Sâm từ trong phòng ngủ lao ra.
“Hai người mau lại đây! Tiểu Bảo biết nói rồi!”
Tôi và chị cùng vào phòng ngủ.
Tiểu Bảo đang nằm trong cũi, tay chân múa may, nhìn thấy chúng tôi bước vào, đôi mắt thằng bé sáng rực lên.
Nó há miệng, thốt ra mấy chữ.
“Mẹ-- Mẹ!”
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Âm thanh vang dội, vọng lại một vòng trong phòng ngủ.
Chị đứng ch*t trân tại chỗ.
Lục Sâm từ phía sau lao tới, áp sát vào thành cũi.
Anh ghé mặt sát vào trước mặt Tiểu Bảo.
“Gọi ba đi, Tiểu Bảo, gọi ba nào.”
Tiểu Bảo nghiêng nghiêng đầu.
Bàn tay nhỏ xíu vỗ lên mũi Lục Sâm: “Ba-- ba.”
Lục Sâm bế Tiểu Bảo từ trong cũi ra, giơ cao quá đầu.
Tiểu Bảo cười khanh khách, nước dãi chảy ròng ròng.
Đôi mắt chị đỏ hoe.
Chị ôm Tiểu Bảo vào lòng, hôn hết cái này đến cái khác.
Tôi và bố mẹ đứng ở cửa phòng ngủ nhìn vào.
Mẹ tôi đang lau khóe mắt, bố tôi đặt tay lên vai mẹ, không nói gì.
Tiểu Bảo chỉ ngón tay nhỏ về phía tôi, miệng cố gắng mấp máy.
Ba giây sau, Tiểu Bảo thốt ra một chữ.
“Văn...”
“Văn-- Văn.”
Tôi sững người tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo gọi tên tôi.
Kiếp trước, thằng bé vừa mới học gọi ba mẹ thì đã chẳng còn ba mẹ để gọi nữa rồi.
Kiếp này, thằng bé từng nằm trong lòng tôi khóc, từng ngủ trên vai tôi, từng làm ướt ba chiếc váy của tôi.
Giờ đây, nó chỉ vào mặt tôi, gọi rõ ràng một tiếng “Văn Văn”.
Nước mắt tôi rơi lã chã.
Chị đưa Tiểu Bảo vào lòng tôi.
Bàn tay Tiểu Bảo áp mạnh lên mặt tôi, lòng bàn tay mềm mại.
Tôi ôm thằng bé khóc òa lên.
Tiểu Bảo tưởng tôi đang đùa với nó, cười càng lớn hơn.
Buổi tối, chị tắt đèn, tôi rúc vào lòng chị.
Trong bóng tối, chị nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.
Tôi nghe thấy hơi thở của chị rất bình ổn.
“Chị ơi, giờ chị còn sợ không?”
“Không sợ nữa rồi.”
“Bây giờ có mọi người ở bên chị.”
Tôi khẽ dụi đầu vào cằm chị.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào một vệt sáng nhỏ, rơi trên gối.
Tiếng thở của chị càng lúc càng nhẹ, cuối cùng trở nên đều đặn.
Chị đã ngủ rồi.
Tiểu Bảo ở trong cũi bên cạnh trở mình.
Lầm bầm một tiếng “Văn Văn” rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Tôi nhắm mắt lại.
Những hình ảnh của kiếp trước không còn ùa về nữa.
M/áu đã mất, bồn tắm đã mất, sân thượng đã mất, tiếng khóc trên sàn nhà cũng đã mất.
Thứ còn lại chỉ là tiếng thở của chị, tiếng lầm bầm của Tiểu Bảo.
Kiếp này, tôi đã làm được.
Không có ai nhảy lầu, không có ai rạ/ch cổ tay, không có ai trở thành trẻ mồ côi.
Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng dịu dàng của chị trong bóng tối, khẽ lên tiếng.
“Chị ơi, em đã làm được rồi.”
Như vậy là đủ rồi.
Tôi nghĩ, đây sẽ là một cuộc đời rất dài, rất tốt đẹp.