Tôi không còn r/un r/ẩy nữa.
Trong ngăn bên của cặp sách, hộp th/uốc được đặt ở vị trí chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Trên nắp hộp dán một nhãn mới.
Tên của tôi.
Th/uốc của tôi.
Giới hạn của tôi.
Tôi quay lại lớp học mới, lấy đề tiếng Anh ra.
Ánh nắng rơi trên mặt bàn, ấm áp đến mức có chút lạ lẫm.
Tôi cúi đầu làm bài.
Viết được một nửa, tôi chợt dừng lại, chậm rãi thở phào một hơi.
Trầm cảm không phải là nỗi nh/ục nh/ã.
Uống th/uốc không phải là sự thất bại.
Tôi không cần phải cố gắng đến mức suy sụp để chứng minh mình đã nỗ lực đủ nhiều.
Càng không cần phải giao th/uốc của mình cho bất kỳ ai phán xét.
Thứ thực sự cần bị tịch thu, chưa bao giờ là hộp th/uốc của tôi.
Mà là những bàn tay núp bóng kỷ luật, thành tích và danh nghĩa “vì tốt cho cậu” để vươn vào vết thương của người khác.
Lần này, tôi sẽ sống thật tốt cho đến ngày thi đại học.
Không phải để chứng minh cho ai xem.
Mà là vì chính bản thân tôi.