Thẩm Như Sương trừng mắt nhìn cô ta đầy c/ăm h/ận, khóe miệng trào ra một dòng m/áu tươi.
Tôi hoảng lo/ạn không thôi: "Cậu đừng nói gì nữa, đợi 120 đến đi."
Thẩm Như Sương nắm lấy tay tôi: "Ngọc Kỳ, chuyện quá khứ, là do mình bị mờ mắt..."
Lời kết:
Xe cảnh sát và xe c/ứu thương nhanh chóng có mặt.
Tôi nhìn Dư Vãn Vãn bị áp giải lên xe cảnh sát, rồi đi theo chăm sóc Thẩm Như Sương tại b/ệnh viện.
Sau một ngày một đêm cấp c/ứu, cuối cùng cô ấy cũng qua cơn nguy kịch.
Tôi đích thân đút cháo cho cô ấy, cô ấy đỏ hoe mắt, từng thìa từng thìa nuốt xuống.
"Sau khi mình khỏe lại, cậu còn chăm sóc mình như thế này nữa không?"
"Chúng ta còn có thể quay về như trước kia không?"
Tôi không nói gì.
Ngày nhận được giấy chứng nhận ly hôn, Chúc Mạnh Tề mời tôi đi ăn một bữa thịnh soạn.
"Chúc mừng cậu, có được cuộc đời mới."
Tôi chạm ly với anh ấy.
"Cảm ơn sự giúp đỡ chuyên nghiệp của luật sư Chúc."
Người cũ và chuyện xưa, cuối cùng cũng sẽ rời xa tôi.
Tôi trở về Nam Thành.
Tiết Quang đã khỏi hẳn, có thể đi học bình thường.
Công việc của tôi cũng bước vào một giai đoạn mới.
Mọi thứ đều đang diễn ra một cách trật tự.
Cho đến ngày hôm nay, Cố Ngôn Từ lại tìm đến tôi.
"Ngọc Kỳ, không có em, anh mới biết mình đã sai lầm đến mức vô lý như thế nào."
Anh ta trông tiều tụy, không còn vẻ hào nhoáng như trước nữa.
Có lẽ vì Dư Vãn Vãn bị kết án năm năm tù, anh ta không còn ai để tâm sự?
Tôi không nói gì, lặng lẽ nhìn anh ta.
Anh ta tự giễu cười.
"Không có bản thiết kế của em, doanh số sản phẩm của công ty liên tục sụt giảm."
"Một mình anh đi xã giao đến mức xuất huyết dạ dày, cũng không còn ai đưa cho anh bát canh giải rư/ợu nữa."
"Về nhà cũng không còn nghe thấy tiếng líu lo của Tiểu Quang, rất cô đơn."
"Chẳng phải anh còn một đứa con nữa sao?"
Anh ta cười khổ.
"Đó không phải là con của anh."
Nói xong, anh ta như nghĩ đến điều gì đó, lại vực dậy tinh thần.
"Anh tìm em nói những điều này không phải muốn làm phiền em, chỉ là, anh nhớ em."
Tôi không đáp lại, quay lưng bỏ đi.
Tất cả những điều này đều là lựa chọn của chính anh ta mà thôi.
Không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Từ nay về sau, thế gian rộng lớn, mặc sức tôi tung hoành.