Cô ta dùng sức t/át Trình Thiệu Hoài một cái.

“Đồ khốn, anh sẽ gặp quả báo thôi!”

Nói xong, cô ta quay người chạy đi mất.

Trình Thiệu Hoài đẩy đẩy quai hàm, trên mặt để lại một dấu tay đỏ ửng.

Anh ta khẽ “tặc” lưỡi một cách thờ ơ, chẳng hề bận tâm đến cô gái mà ngay cả tên anh ta cũng chẳng nhớ nổi này.

Thế nhưng, khi quay đầu lại chạm phải ánh mắt tôi, anh ta bỗng hoảng lo/ạn.

Anh ta lập tức lên tiếng giải thích.

“Giai Ngôn, không phải như em thấy đâu, anh đã c/ắt đ/ứt hoàn toàn với cô ta rồi, anh từng nói sẽ chăm sóc tốt cho em và Cửu Cửu...”

“Không sao đâu.”

Tôi lên tiếng c/ắt ngang lời giải thích vội vàng của anh ta, sắc mặt rất thản nhiên, trong mắt cũng không còn sự cố chấp hay gi/ận dữ như trước nữa.

“Tôi không gi/ận, cũng sẽ không làm lo/ạn.”

Thấy tôi như vậy, Trình Thiệu Hoài bỗng nhiên hoảng hốt.

Anh ta vội vã bước tới trước mặt tôi, đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, bao bọc bàn tay tôi trong lòng bàn tay anh, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay là tôi sẽ biến mất ngay trước mắt anh ta.

“Giai Ngôn, rốt cuộc em bị làm sao vậy?”

“Em tin anh đi, vừa rồi thật sự không có...”

“Tôi tin anh.”

Tôi mặc kệ anh ta nắm lấy tay mình, vết bỏng trên mu bàn tay trông thật k/inh h/oàng, nhưng thần sắc tôi vẫn rất bình thản.

Lúc này, Trình Thiệu Hoài trông lại giống một kẻ đi/ên hơn.

Vết bỏng trên mu bàn tay tôi như thể làm anh ta đ/au xót, anh ta đột ngột rụt lòng bàn tay lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta đỏ hoe mắt ôm ch/ặt lấy tôi.

Tôi nghe thấy giọng anh ta r/un r/ẩy.

“Giai Ngôn, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi.”

“Em muốn trả th/ù anh thế nào cũng được, xin em đừng phớt lờ anh, trước đây em không phải như thế này.”

Anh ta nhìn tôi gần như c/ầu x/in, nhưng tôi chỉ khẽ mỉm cười với anh ta.

“Chẳng phải anh luôn hy vọng tôi biết điều một chút sao?”

“Tôi hơi mệt rồi, muốn lên lầu nghỉ ngơi một chút.”

Tôi nhẹ nhàng đẩy Trình Thiệu Hoài ra, xoay người lên lầu về phòng.

Dưới lầu yên tĩnh lạ thường, ngay cả Cửu Cửu cũng ngoan ngoãn không hề khóc.

Ngủ đến chập tối, tôi khát khô cả cổ, lúc xuống lầu uống nước lại nhìn thấy bóng lưng vội vã rời đi của Trình Thiệu Hoài.

Tiếng gầm rú của động cơ xe đã tố cáo sự nôn nóng của anh ta lúc này, vẻ mặt đó, chỉ khi đối diện với Bùi Tri Hạ anh ta mới có.

Dì giúp việc đứng sau lưng tôi, ấp úng giải thích thay anh ta.

“Phu nhân, Tổng giám đốc Trình chỉ là đi giải quyết việc công ty thôi, không phải đi gặp cô Bùi đâu.”

Lạy ông tôi ở bụi này.

Tôi khẽ cười.

“Sau này những chuyện này không cần báo lại cho tôi.”

Tôi tìm thấy một chiếc gương nhỏ trong phòng thay đồ, đứng bên cửa sổ tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt mình.

Một vết s/ẹo to bằng đồng xu ở thái dương, lấy tóc che đi một chút là không thấy rõ nữa.

Chỉ là sắc mặt tôi tái nhợt, người cũng g/ầy đi không ít, má cũng hóp lại.

Trên người vẫn mặc chiếc váy ngủ từ nửa năm trước khi mang th/ai Cửu Cửu.

Tôi gọi điện cho cô bạn thân, hỏi xem cô ấy có muốn ra ngoài đi dạo phố cùng tôi không.

Cô ấy mừng rỡ khôn xiết, chưa đầy mười phút đã lái xe đến nơi.

“Giai Ngôn, cậu chịu vực dậy tinh thần là tốt rồi!”

Cô bạn thân ôm ch/ặt lấy tôi, trong mắt tràn đầy sự xót xa.

“Trước đây cậu cứ một tuần đi dạo phố ba lần, không phải hàng mới nhất năm nay thì nhất quyết không mặc, thật là uất ức cho cậu rồi.”

Cô ấy lái xe đưa tôi đến trung tâm thương mại mà chúng tôi thường lui tới trước đây.

Đi ngang qua phòng tranh lớn nhất thành phố, xe lướt qua thật nhanh, nhưng tôi vẫn nhìn thấy Trình Thiệu Hoài và Bùi Tri Hạ.

Lớp trang điểm trên mặt Bùi Tri Hạ đã nhòe đi vì khóc, cô ta ôm ch/ặt lấy eo Trình Thiệu Hoài.

Còn Trình Thiệu Hoài đứng đó, ánh mắt như nhuốm màu thở dài.

Họ trông chẳng khác nào một đôi uyên ương bị chia c/ắt.

Tôi bình thản thu ánh mắt lại, nhận ra vẻ chột dạ thoáng qua trên mặt cô bạn thân.

“Giai Ngôn, cậu không thấy gì chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Tớ đang chơi game trên điện thoại, không thấy gì cả.”

“Cậu thấy gì à?”

“Không có gì, chỉ là nghĩ đến việc đã lâu rồi chúng ta không đi dạo phố cùng nhau, lát nữa nhất định phải m/ua sắm thật đã, nên thấy rất vui thôi.”

“Hôm nay tớ nhất định phải chọn cho cậu một chiếc váy thật xinh đẹp!”

Cô bạn thân nói là làm, chúng tôi quả thực đã m/ua rất nhiều đồ.

Tóc tôi lâu rồi không được chăm sóc kỹ lưỡng nên hơi xơ x/ác, cô ấy đưa tôi đến studio mà cô ấy tin tưởng nhất để làm tóc, hào phóng đưa cả thẻ VIP của mình ra.

Sau đó lại đưa tôi đến quầy mỹ phẩm.

Nhân viên trang điểm giúp tôi tán kem nền, nhìn thấy vết bỏng ở thái dương của tôi.

“Thưa cô, chúng tôi mới có loại kem che khuyết điểm hiệu quả cực tốt, cô có muốn thử dùng một chút không ạ?”

Tôi nhìn khuôn mặt trong gương, gật đầu.

Trang điểm xong, cô bạn thân lại lấy một chiếc váy màu đỏ bảo tôi thử.

“Giai Ngôn, da cậu trắng, lại xinh đẹp, mặc váy đỏ là đẹp nhất.”

“Trước đây chẳng phải cậu thích màu đỏ rực rỡ nhất sao? Mau đi thử đi, chắc chắn rất hợp với cậu!”

Tôi bị cô ấy đẩy vào phòng thay đồ, thay váy rồi bước ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
7 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
8 Thịt Tiên Chương 15
11 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau lễ đính hôn, vị hôn phu bảo tôi nhường chỗ cho thanh mai trúc mã

Chương 8
Sau lễ đính hôn, tôi đi ăn cùng bạn thân, cô ấy đột nhiên thú nhận với tôi: "Bùi Nghiễn Chi sắp có người mới rồi, mình định sẽ làm bạn thân với cô ấy. Những dự án chung của bọn mình trước đây, phiền cậu xóa sạch đi nhé." Tôi ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm. Bùi Nghiễn Chi là vị hôn phu của tôi, ba ngày trước chúng tôi vừa tổ chức lễ đính hôn xong. Còn Từ Ngôn Ngôn là bạn thân nhiều năm của tôi, đã hứa sẽ làm phù dâu cho chúng tôi. Bạn trai cô ấy thấy tôi không lên tiếng thì tưởng tôi không đồng ý, sắc mặt lập tức tối sầm lại: "Giang Ninh, cô nên biết rằng, nếu không có Nghiễn Chi thì cô chẳng đời nào bước chân được vào vòng tròn của chúng tôi đâu. Biết điều thì ngoan ngoãn làm theo đi." Vừa nói, anh ta vừa kéo một tài khoản lạ vào nhóm chat bốn người của chúng tôi, tag cô ấy rồi lại tag tôi: 【Hai vị chị dâu mới cũ, phiền hai người thực hiện bàn giao nhé.】
0