Sau này, khi bị người ta ấn đầu vào nước đ/á trong Cục Hoán Y ở Dịch Đình, ta đã từng vô số lần nhớ đến câu nói này.

Ta cứ ngỡ thanh ki/ếm này đã bị họ vứt bỏ rồi.

Thế nhưng bên cạnh hộp ki/ếm lại bày một tấm thẻ gỗ.

Trên đó viết bằng bút mực:

【Khởi nguồn của á/c niệm: Tội nữ Bùi Chiếu Nguyệt từng cầm ki/ếm này đe dọa muội muội, lớn tiếng tuyên bố không cho phép muội ấy bước vào phủ Hầu nửa bước.】

Ta nhìn hồi lâu.

Ngày đó rõ ràng là Bùi Minh Châu nửa đêm xông vào viện của ta, mưu toan ném thanh ki/ếm này xuống giếng.

Khi ta ngăn muội ấy lại, đại ca vừa vặn chạy đến.

Vừa thấy đại ca, muội ấy lập tức nắm lấy lưỡi ki/ếm, khóc lóc nói ta muốn gi*t muội ấy.

Lòng bàn tay muội ấy chỉ bị rá/ch một lớp da.

Mà lúc đại ca cư/ớp ki/ếm, lưỡi ki/ếm đã rạ/ch nát cổ tay ta.

Vết thương sâu đến tận xươ/ng.

Vậy mà huynh ấy thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn, bế Bùi Minh Châu đi tìm nhị ca.

Trong đáy hòm gỗ còn xếp một chiếc áo choàng màu nguyệt bạch đã bạc màu.

Cổ áo thêu mấy đóa hoa quế xiêu vẹo, là mẫu thân đích thân kh//âu cho ta.

Phía bên trái áo choàng chằng chịt những lỗ thủng do vôi bột làm bỏng.

Thẻ gỗ bên cạnh viết:

【Thiên lý sáng tỏ: Tội nữ sau khi rời cung bị nghĩa sĩ trừng trị, cuối cùng cũng phải trả giá cho những á/c hành ngày trước.】

Ta cách lớp găng tay, khẽ chạm vào đóa hoa quế đã biến dạng kia.

Họ không chỉ xóa sạch sự trong sạch của ta.

Mà còn biến những vết thương ta từng chịu thành sự trừng ph/ạt của ông trời dành cho ta.

Xe ngựa cuối cùng dừng lại ở Vọng Xuân Viên phía tây thành.

Yến tiệc hiển dương của Bùi Minh Châu được tổ chức tại đây.

Ngoài cổng vườn treo một tấm biển lớn.

【Hiển dương thiện, thương xót á/c, hóa kẻ ngang bướng thành người lương thiện.】

Dưới tấm biển là hai bức tượng màu mới được đắp.

Bùi Minh Châu mặc lễ phục huyện chúa, tay cầm hoa sen, cúi đầu nhìn đầy thương xót người phụ nữ bịt mặt đang quỳ dưới chân mình.

Ta đứng trước bức tượng, nhất thời không dời mắt đi.

Tam ca từ phía sau đi tới, mất kiên nhẫn đẩy ta một cái.

“Vẫn còn chưa chịu vào sao?”

“Nàng chẳng lẽ thấy Minh Châu được phong tước, trong lòng lại không thoải mái rồi?”

Ta lảo đảo bước qua ngưỡng cửa.

Du lang trong vườn được chia làm năm đoạn.

Đoạn thứ nhất tên là Đố niệm sơ sinh.

Bên trong bày những cuốn kỳ phổ, cầm phổ và ngọc như ý vua ban mà ta thắng được hồi nhỏ.

Lời giải thích viết rằng, ta từ nhỏ nhận được quá nhiều lời tán dương, nên mới nuôi dưỡng tính cách cố chấp không cho phép người khác vượt mặt mình.

Đoạn thứ hai tên là á/c hành tích lũy.

Đoản ki/ếm, váy áo bị c/ắt rá/ch và bát th/uốc Bùi Minh Châu từng dùng, tất cả đều được nói là tội chứng ta b/ắt n/ạt muội ấy.

Đoạn thứ ba là Vương pháp trừng giới.

Bên trong treo bộ quần áo tù bằng vải thô ta từng mặc ở Dịch Đình.

Đoạn thứ tư là Trinh Tĩnh giáo hóa.

Trên giá bày một cuốn gia phả họ Bùi rá/ch nát.

Ta lật cuốn gia phả ra.

Tất cả những nơi vẽ tiểu tượng của ta lúc nhỏ đều bị lưỡi d/ao khoét đi sạch sẽ.

Đó là năm thứ hai ta bị tống vào Trinh Tĩnh Đường.

Đường chủ sai người trải gia phả ra trước mặt ta, bắt ta phải tự tay gạch bỏ tên mình.

Ta không chịu.

Bà ta liền sai người đặt mười ngón tay của ta lên phiến đ/á, từng ngón từng ngón giã nát.

Cho đến khi ta nắm được bút.

Ta vốn tưởng gia phả đã bị đ/ốt bỏ từ lâu.

Không ngờ họ lại giữ nó lại, làm bằng chứng cho việc Bùi Minh Châu đã cảm hóa ta thành công.

Cuối du lang dựng một đài thị chúng cao ba thước.

Trên đài đặt một chiếc ghế đẩu thấp, bốn phía rủ những dải lụa trắng viết đầy giới luật.

Hai tên gia nhân đang treo tấm biển cuối cùng.

【Ghế cuối yến tiệc hiển dương -- Kẻ hối tội Bùi Chiếu Nguyệt.】

Cho đến khoảnh khắc này, ta mới hiểu ra.

Món đồ quan trọng nhất trong yến tiệc hôm nay, không phải gia phả, cũng không phải áo tù.

Mà là ta.

Bùi Minh Châu đứng đợi ta bên cạnh đài thị chúng.

Muội ấy mặc lễ phục huyện chúa thêu vàng, trên tóc cài hạt đông châu hoàng hậu ban tặng.

Thấy ta, muội ấy đích thân bước xuống bậc thềm, nắm lấy tay ta.

“Tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng trở về rồi.”

Giọng muội ấy dịu dàng, như thể giữa chúng ta chưa từng có mối th/ù m/áu sáu năm.

“Hôm nay người khắp kinh thành đều muốn xem tỷ đã sửa đổi hay chưa. Sau khi yến tiệc bắt đầu, tỷ hãy ngồi trên đài chép “Nữ Giới”.”

“Khi có người hỏi chuyện, tỷ phải trả lời thành thật.”

“Đến giờ lành, hãy quỳ xuống dâng trà tạ lỗi với ta trước mặt mọi người.”

Ta hỏi: “Yến tiệc khi nào kết thúc?”

“Khoảng giờ Tuất.”

Muội ấy ân cần vuốt thẳng tay áo cho ta.

“Cũng chỉ vài canh giờ thôi mà. Tỷ tỷ từng chịu bao nhiêu giáo huấn ở Trinh Tĩnh Đường, chẳng lẽ đến chút quy củ này cũng không nhẫn nhịn nổi sao?”

Khoảng cách đến lúc hệ thống đưa ta rời đi, chỉ còn năm canh giờ.

Ta gật đầu.

“Ta sẽ ngồi yên.”

Trong mắt Bùi Minh Châu lóe lên một tia hài lòng.

Mẫu thân lập tức sai người đưa tới một cuộn văn thư.

“Điểm chỉ đi.”

Điều thứ nhất trong văn thư là bắt ta mãi mãi thừa nhận tội phóng hỏa tại tiệc nghìn đèn.

Điều thứ hai là cho phép Bùi Minh Châu đưa trải nghiệm của ta vào cuốn sách khuyên thiện, làm gương cho phụ nữ khắp nơi.

Điều cuối cùng viết rằng:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
7 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
8 Thịt Tiên Chương 15
11 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau lễ đính hôn, vị hôn phu bảo tôi nhường chỗ cho thanh mai trúc mã

Chương 8
Sau lễ đính hôn, tôi đi ăn cùng bạn thân, cô ấy đột nhiên thú nhận với tôi: "Bùi Nghiễn Chi sắp có người mới rồi, mình định sẽ làm bạn thân với cô ấy. Những dự án chung của bọn mình trước đây, phiền cậu xóa sạch đi nhé." Tôi ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm. Bùi Nghiễn Chi là vị hôn phu của tôi, ba ngày trước chúng tôi vừa tổ chức lễ đính hôn xong. Còn Từ Ngôn Ngôn là bạn thân nhiều năm của tôi, đã hứa sẽ làm phù dâu cho chúng tôi. Bạn trai cô ấy thấy tôi không lên tiếng thì tưởng tôi không đồng ý, sắc mặt lập tức tối sầm lại: "Giang Ninh, cô nên biết rằng, nếu không có Nghiễn Chi thì cô chẳng đời nào bước chân được vào vòng tròn của chúng tôi đâu. Biết điều thì ngoan ngoãn làm theo đi." Vừa nói, anh ta vừa kéo một tài khoản lạ vào nhóm chat bốn người của chúng tôi, tag cô ấy rồi lại tag tôi: 【Hai vị chị dâu mới cũ, phiền hai người thực hiện bàn giao nhé.】
0