Anh quay phim đi theo nhắc nhở tôi một câu.
Tôi nặn ra vài giọt nước mắt, khiến đôi mắt đẫm lệ, khóc lóc thảm thiết với bố mẹ thành phố mà vài tiếng trước đó tôi còn chưa gặp:
"Bố mẹ ơi, con nhớ bố mẹ nhiều lắm!"
Sau đó, mọi người đều rất phối hợp diễn kịch, ôm ấp, lau nước mắt.
Bà Lương, người mẹ ở thành phố, còn nói tôi g/ầy đi, cũng đen đi rồi.
Những du khách xung quanh đang xách vali hay đeo ba lô đều không kìm được mà dừng chân ngoái nhìn, cảm thán xót xa rồi chụp ảnh.
Đêm đó nằm trong phòng rất lâu, tôi vẫn không thể chấp nhận một sự thật--
Tôi đã trở thành tiểu thư nhà giàu ở thành phố.
Đing đong--
Điện thoại rung lên, một tin nhắn mới hiện ra:
"Hoán đổi cuộc đời chính thức bắt đầu!"
"Đã nhận được nguyện vọng muốn trở thành đối phương của Tịch Nam và Trương Cẩm Hòa, linh h/ồn hai bạn đã được tráo đổi. Tất nhiên, sau khi cả hai bên đồng ý vẫn có thể đổi lại, mỗi người chỉ có một lần quyền chủ động đề xuất."
"Số liên lạc: 8564321."
"Ghi chú khác: Mỗi người chỉ được liên lạc với đối phương một lần, phải có sự đồng ý của cả hai bên thì việc hoán đổi mới có hiệu lực."
Số liên lạc đó chính là máy điện thoại bàn ở trong làng tôi.
Từ tin nhắn này, tôi đọc ra được hai thông tin:
Thứ nhất, đã thực sự hoán đổi.
Thứ hai, lần hoán đổi này là điều mà cả tôi và cô tiểu thư nhà giàu kia đều mong muốn.
Đêm qua tôi trằn trọc không ngủ được, trong đầu không ngừng suy nghĩ, nếu tôi trở thành Trương Cẩm Hòa thì tốt biết mấy, ít nhất không phải lo chuyện ăn mặc hay học phí.
Vấn đề là, tôi có suy nghĩ này thì rất bình thường, tại sao cô ta lại có chứ?
Trương Cẩm Hòa vốn quen sống trong nhung lụa, tại sao... lại muốn trở thành Tịch Nam, một đứa trẻ sống trong cảnh nghèo khó, gian khổ ở vùng núi hẻo lánh?
Hay là đổi lại đi.
Tiểu thư nhà giàu thành phố chắc chắn đã hiểu lầm gì đó về gia đình tôi rồi.
Cảnh nhà tôi như cái rây lọc, đầy rẫy những lỗ hổng.
Mỗi ngày tôi phải đi bộ hai tiếng đường núi để đến trường, trước đây mùa đông đường còn đóng băng, đường núi trơn trượt và dốc đứng, cực kỳ khó đi.
Thỉnh thoảng nghỉ học còn phải lên núi ki/ếm củi, học cách người lớn dùng dây cỏ buộc củi thành bó đeo trên lưng, vừa gọn gàng vừa đẹp mắt.
Tuy tôi là người ăn mặc rá/ch rưới nhất khối, nhưng lần nào tôi cũng đứng nhất.
Kỳ thi chuyển cấp toàn huyện, trong ba nghìn người tôi thi đứng thứ ba. Vốn tưởng giấy báo trúng tuyển là dấu chấm hết cho sự nghiệp học hành của mình, không ngờ ông nội nghiến răng nghiến lợi vẫn bắt tôi phải đi học.
Nhà tôi đã v/ay mượn khắp hàng xóm trong làng, cuối cùng cũng gom đủ học phí một năm.
Nhưng sắp lên lớp chín rồi, gia sản đã hoàn toàn cạn kiệt.
Đúng lúc này, đoàn làm phim tìm đến.
Họ nói nếu tôi phối hợp quay chương trình, không những được đi mở mang tầm mắt mà còn có cơ hội nhận tiền hỗ trợ học phí.
Tôi đồng ý.
Đêm xuất phát, bà con lối xóm đều đến tiễn tôi, bà nội vét sạch trong nhà lấy ra một ít khoai lang khô và đặc sản địa phương bảo tôi đưa cho bố mẹ ở thành phố, đôi mắt đục ngầu của bà ánh lên tia hy vọng, ân cần dặn dò tôi:
"Chúng ta tuy nghèo, nhưng không được để người khác coi thường."
Ở thành phố ven biển này, đ/ập vào mắt không phải là vùng đất vàng bụi bặm, mà là những tòa cao ốc phồn hoa rực rỡ ánh đèn neon.
Ăn cơm cũng không phải là bánh ngô khô khốc khó nuốt, mà là những món ăn Trung Hoa phong phú đầy màu sắc.
Đi học cũng không cần đi bộ năm cây số, có xe buýt trường học mỗi người một chỗ, mùa đông còn bật điều hòa, thậm chí còn có phụ huynh đưa đón.
Trà sữa, bánh kem, đồ ngọt... hóa ra đều có thể là những thứ thường ngày.
Chính x/ác mà nói, đó đều là cuộc sống thường ngày của tiểu thư nhà giàu.
Tôi rất ngưỡng m/ộ, nhưng cũng hiểu rõ những thứ này không thuộc về mình.
Những thứ không thuộc về mình, dù có vô tình nhận được, sớm muộn gì cũng phải trả lại.
Tôi cầm điện thoại lên bấm số đó.
"Alo? Ai đấy?"
Điện thoại kết nối, giọng nữ ở đầu dây bên kia có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn.
Quên chưa kể, xem ảnh chụp trong phòng Trương Cẩm Hòa, cô gái Giang Nam này trắng trẻo sạch sẽ, chỉ là hơi nổi lo/ạn--
Trước đây tóc nhuộm đỏ rực, trên cánh tay và cổ tay đều có hình xăm, hai tai tổng cộng có năm lỗ xỏ khuyên.
"Chào cậu, mình là Tịch Nam. Hình như chúng ta đã hoán đổi linh h/ồn rồi, hay là đổi lại đi?"
"Tình hình nhà mình có lẽ cậu không rõ lắm, cuộc sống thanh đạm điều kiện lại kém. Hơn nữa đường xá trong núi bất tiện, chắc chắn không bằng thành phố được."
"Nếu bố mẹ cậu biết cậu vẫn còn ở trong làng, họ sẽ rất đ/au lòng đấy."
Tôi cố gắng trình bày rõ tình cảnh hiện tại và khuyên cô ấy trở về cuộc sống của chính mình.
Điều kiện gia đình giàu có ưu việt như vậy, đáng lẽ là thứ mà bao người ngưỡng m/ộ không được, nếu cô ấy suy nghĩ kỹ thì không có lý do gì để từ chối tôi cả.
Thế nhưng...
"Đổi lại? Không đời nào!" Trương Cẩm Hòa dứt khoát từ chối.
"Bố mẹ mong sao mình ở trong làng chịu khổ thêm chút nữa ấy chứ, có phải cậu cũng không thích cặp bố mẹ bi/ến th/ái này nên mới nóng lòng lừa mình đổi lại đúng không?"
Bố mẹ bi/ến th/ái?
Sống chung bảy ngày, bà Lương và ông Trương vẫn rất tốt.
Họ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, lúc đi học thì đích thân đưa đón, còn quan tâm đến việc học của tôi.