Nhưng người từ bỏ trước, chẳng phải là cô ta sao?
Ông Trương và bà Lương nghe tiếng vội vã chạy ra, nhìn thấy tôi và "Tịch Nam" đứng ở cửa, sững sờ không thốt nên lời.
Khoảnh khắc nhìn thấy bố mẹ, Trương Cẩm Hòa liền chạy về phía họ.
Thế nhưng, ông Trương và bà Lương lùi lại một bước, lên tiếng với vẻ xa lạ:
"Tịch Nam, chẳng phải cháu đã về Tây Bắc rồi sao?"
Trương Cẩm Hòa sững người, phòng tuyến trong lòng dường như bị đ/âm thủng trong tích tắc:
"Bố mẹ, con đang ở trong cơ thể Tịch Nam, con mới là Trương Cẩm Hòa! Con mới là con gái của bố mẹ!" Sau đó, cô ta chỉ vào tôi, "Là nó cư/ớp cơ thể của con!"
Cô ta nắm chắc luật chơi, nên muốn đổ ngược lại cho tôi, chia rẽ tình cảm.
Đằng nào thì sau một giấc ngủ, cuộc sống cũng sẽ trở lại quỹ đạo ban đầu.
Tôi đứng lặng, bình thản nhìn cô ta diễn kịch.
Bà Lương không thể tin nổi: "Hoang đường! Cẩm Hòa những ngày qua vẫn luôn ở cùng chúng ta."
Ông Trương trầm giọng: "Tịch Nam, chúng ta cứ ngỡ cháu là đứa trẻ hiểu chuyện."
Sự cảnh giác xa lạ từ bố mẹ khiến cô ta sợ hãi, thế là cô ta lắp bắp kể ra những chuyện thời thơ ấu để chứng minh, còn nói cả những chi tiết như tiền tiêu vặt của mình thường giấu ở đâu.
Sau một hồi biện giải, ông Trương và bà Lương miễn cưỡng tin vào chuyện này.
Nhưng dù vậy, biến cố bất ngờ vẫn khiến hai vị phụ huynh lúng túng không biết phải làm sao.
Trương Cẩm Hòa đẩy tôi một cái, gần như ép tôi ra khỏi nhà.
Lúc này, tôi giống như kẻ th/ù của gia đình này, đứng ở phía đối lập với họ.
Nhưng tôi không hề hoảng lo/ạn.
Tôi đã sớm để lại đường lui cho mình, khoảnh khắc này dù có đến lúc nào cũng không muộn.
"Bố, mẹ, những gì cô ấy nói đều là thật, tối nay ngủ một giấc là sẽ khôi phục lại thôi, đừng lo lắng."
Tôi cố gắng giải thích một cách dịu dàng nhất với ông Trương và bà Lương.
Không khí có chút căng thẳng, chỉ có tiếng thở dồn dập của họ vang lên liên hồi.
Bà Lương cười khổ một tiếng, ngã khuỵu vào lòng ông Trương:
"Ông Trương à, tôi đang nằm mơ sao? Không đúng, tôi cũng cảm thấy khoảng thời gian Cẩm Hòa trở về giống như một giấc mơ vậy, con bé quá hiểu chuyện, trước đây tôi nằm mơ cũng chẳng dám mong cầu con bé hiểu chuyện đến thế..."
Ông Trương không nói gì, chỉ là những cử động căng thẳng của ông đã tiết lộ nội tâm bất an.
Tôi bước lên một bước, nhìn Trương Cẩm Hòa đang ở trong cơ thể mình:
"Không cần đuổi tôi, tự tôi sẽ đi."
"Nhưng trước đó, làm ơn trả tiền lại cho tôi."
Trương Cẩm Hòa không để ý đến sự bất thường của bố mẹ, ngược lại còn kiêu ngạo chất vấn tôi:
"Dựa vào đâu? Cậu ăn không ngồi rồi ở nhà tôi gần hai tuần, còn muốn lấy tiền từ đây sao?"
Tôi chỉ vào cơ thể của chính mình, và cả... mái tóc bị nhuộm màu kỳ quặc kia.
"Cô nhuộm đầu tôi thành thế này, tôi đi nhuộm lại màu đen thì cần tiền chứ?"
Trương Cẩm Hòa sững lại, không phục: "Cậu chưa từng động vào đồ của tôi sao?"
Tôi vô cảm: "Chưa từng."
Cô ta trừng mắt nhìn tôi.
Tôi chỉ vào tủ đồ chơi của cô ta:
"Tất cả đồ đạc của cô, ngoại trừ sách giáo khoa và đề thi cần thiết, tôi chưa từng động vào."
"Tiền sinh hoạt phí của cô, ngoại trừ chi phí ăn uống bắt buộc ở trường, tôi không tiêu một xu thừa nào."
"Thậm chí cả bạn bè của cô, tôi cũng đã cố gắng giúp cô duy trì mối qu/an h/ệ."
Chỉ là, khụ, thất bại rồi.
Còn một vấn đề mang tính nguyên tắc nữa, tôi lấy điện thoại ra:
"Cuối cùng, làm ơn đừng vu khống tôi cư/ớp cơ thể cô."
"Vào lúc 9 giờ 23 phút 38 giây tối ngày 13 tháng 9, tôi từng gọi điện cho cô yêu cầu đổi lại, cô đã từ chối."
Thời gian này chính x/ác đến từng giây, Trương Cẩm Hòa bắt đầu sợ hãi.
Cô ta lắp bắp: "Nói bậy, tôi... sao tôi có thể từ chối bố mẹ mình chứ. Hơn nữa cậu chiếm đoạt bố mẹ tôi bao nhiêu ngày mà không bị phát hiện, chắc chắn là có th/ủ đo/ạn rồi."
Tôi mở đoạn ghi âm lên, nghiêm túc và bình tĩnh:
"Đoạn ghi âm cuộc gọi này đã ghi lại những lời cô nói tối hôm đó, cô có cần phát lại tại chỗ không?"
Bằng chứng thép bày ra trước mắt, nhưng vì cảm xúc của bà Lương lúc này, tôi không bật loa ngoài.
Nói đến đây, tôi còn phải cảm ơn Trương Cẩm Hòa.
Cô ta luôn có thói quen bật ghi âm, điện thoại đều cài đặt tính năng ghi âm cuộc gọi.
Ít nhất, đoạn âm thanh này có thể giúp tôi giải quyết rất nhiều vấn đề.
Trương Cẩm Hòa mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhìn về phía bố mẹ: "Bố mẹ, không phải như vậy đâu, đoạn ghi âm đó bố mẹ đừng nghe, con lúc đó chỉ nhất thời bị mờ mắt..."
Ông Trương đột nhiên tỉnh ngộ: "Bố nhớ trước khi con về nông thôn, hình như có rút một khoản tiền mặt từ thẻ, ngân hàng đã gửi tin nhắn cho bố."
Một câu nói nhẹ nhàng, khiến Trương Cẩm Hòa hoàn toàn rơi vào hoảng lo/ạn.
Tôi cúi chào hai người lớn: "Những ngày qua đã làm phiền mọi người nhiều rồi, sáng mai x/ác nhận việc hoán đổi kết thúc tôi sẽ rời đi. Nếu được, xin hãy cho tôi v/ay một khoản lộ phí và để lại tài khoản, tôi nhất định sẽ trả."
Bà Lương lảo đảo vài bước, đi tới ôm lấy tôi: