Quả nhiên, công chúa tiếp kiến đạo sĩ ở chính đường, cười tủm tỉm nghe ông ta nói một tràng những lời chúc phúc, điềm lành, cuối cùng còn ban thưởng hai mươi lượng bạc, lễ nghi chu toàn tiễn người ra khỏi phủ.
Khoảnh khắc đạo sĩ bước ra khỏi cửa lớn phủ công chúa, bỗng nhiên quay đầu nhìn về hướng ta đang đứng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ông ta khẽ gật đầu, môi mấp máy vài cái, như đang nói: "Cẩn thận."
Sau đó phất trần vung lên, thản nhiên rời đi.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà đạo sĩ này biết điều, không vạch trần ngay tại chỗ.
Sau khi đêm xuống, ta thay một bộ y phục gọn gàng, mượn ánh trăng lặng lẽ rời khỏi phủ công chúa. Chợ đen cách đây không xa, ta quen đường quen lối rẽ vào một con hẻm nhỏ, dừng lại trước một tòa trạch viện đổ nát cuối hẻm.
Cánh cửa khép hờ, bên trong hắt ra ánh sáng vàng nhạt.
Ta đẩy cửa bước vào, lão cổ bà đang ngồi dưới một ngọn đèn dầu, dùng một cây kim xươ/ng khuấy động thứ gì đó. Nghe thấy tiếng bước chân, bà ta không ngẩng đầu lên: "Lại đến à? Cổ trùng lần trước dùng tốt không?"
"Dùng tốt lắm." Ta ngồi xuống đối diện bà, "A bà, ta muốn m/ua vài thứ bảo mệnh."
"Bảo mệnh?" Lão cổ bà ngẩng đầu nhìn ta một cái, đôi mắt đục ngầu dưới ánh đèn lóe lên một tia sáng kỳ lạ, "Nha đầu, ngươi muốn đi đấu với bộ thi khô đó sao?"
Ta không ngạc nhiên khi bà ta đoán ra, chợ đen tàng long ngọa hổ, thân thế của lão cổ bà này e là không tầm thường.
"Đúng."
"Vậy thì khó đấu lắm." Bà ta đặt cây kim xươ/ng xuống, lấy từ trên giá phía sau một bình sứ nhỏ, đẩy về phía ta, "Trong này là 'Dương Hỏa Du', ngươi nếu muốn dẫn thiên lôi, hãy rắc vài giọt lên người thi khô, bảo đảm khiến tia lôi đó đá/nh xuống vừa chuẩn vừa hiểm."
Ta vươn tay định lấy, bà ta lại rụt tay lại.
"Đừng vội. Ta từ trước đến nay không tặng không thứ gì, ngươi phải lấy một vật ra đổi."
"A bà muốn gì?"
Bà ta nheo mắt đá/nh giá ta, ánh mắt dừng lại trên cổ tay ta.
"Sợi dây đỏ trên tay ngươi, là do người tu đạo tự tay bện, quấn theo tâm đầu huyết của ngươi, có tác dụng trừ tà hộ thân. Lão bà ta sống một mình ở đây, luôn có vài thứ bẩn thỉu nửa đêm đến gõ cửa..."
Ta cúi đầu nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay. Đó là thứ sư phụ bện cho ta khi ta mười hai tuổi, tuy không phải pháp bảo hiếm có gì, nhưng đã theo ta gần mười năm.
Ta do dự một lát, vẫn tháo xuống đặt lên bàn.
"Cầm lấy đi."
Lão cổ bà nhận lấy sợi dây đỏ, hài lòng cười cười, đẩy bình sứ cho ta.
"Nha đầu, thứ lợi hại nhất của bộ thi khô đó không phải đạo hạnh, mà là oán khí trên người nàng ta. Ngươi muốn phá nàng ta, chỉ dựa vào thiên lôi là không đủ, phải phá được oán của nàng ta trước."
"Phá thế nào?"
"Tìm được đêm nàng ta bị th/iêu ch*t, người nàng ta h/ận nhất, để chính nàng ta đi gi*t." Lão cổ bà cầm lại cây kim xươ/ng, thản nhiên nói, "Nàng ta nếu tự tay báo được th/ù, oán khí tự tan. Đến lúc đó, thiên lôi đá/nh xuống, nàng ta sẽ khó lòng tái sinh."
Ta ghi nhớ lời bà, cất bình sứ, cảm ơn rồi rời đi.
Ra khỏi hẻm, đêm đã rất sâu, chân trời mây đen cuồn cuộn, che khuất mặt trăng kín mít. Ta rảo bước trên đường về phủ, trong đầu suy nghĩ về lời lão cổ bà.
Người h/ận nhất?
Bộ thi khô này lúc sống là công chúa, cành vàng lá ngọc, sao có thể bị th/iêu ch*t? Lại sao có thể biến thành bộ dạng như hiện tại?
Ta trở về phủ công chúa khi đã là canh ba.
Vừa vào cửa, liền nghe thấy tiếng khóc nức nở văng vẳng.
Tiếng khóc thê lương, như thể bay đến từ nơi cực xa, nhưng lại rõ ràng chui vào tai. Ta lần theo tiếng động nhìn lại, trong viện của công chúa ẩn hiện ánh lửa.
Nhưng ánh lửa đó có vài phần khác thường, màu xanh lục, như đang đ/ốt thứ gì đó không nên đ/ốt.
Ta nín thở, rón rén tiến lại gần.
Thông qua cánh cửa viện khép hờ, ta nhìn thấy công chúa ngồi một mình bên bàn đ/á trong viện, trước mặt đặt một chiếc chậu đồng. Trong chậu ch/áy lên ngọn lửa màu xanh, từng tờ tiền giấy bị ngọn lửa nuốt chửng, tro bụi xoay vòng bay lên không trung.
Nàng ta vừa đ/ốt giấy, vừa khóc nhỏ giọng.
"Mẫu phi, nữ nhi khổ quá..."
"Họ đều nói là ta phóng hỏa th/iêu rụi Tê Hà Cung, nhưng rõ ràng là họ ra tay trước..."
"Những tiện nhân đó, họ th/iêu sống ta..."
Ánh lửa xanh soi lên mặt nàng, gương mặt đẹp tuyệt trần kia dưới sự phản chiếu của ngọn lửa dần trở nên vặn vẹo biến dạng. Ta nhìn thấy nửa mặt nàng từ từ sụp xuống, lộ ra bộ xươ/ng ch/áy đen và da th!t tróc ra.
Khoảnh khắc đó, ta nín thở.
Nàng ta bỗng nhiên ngừng khóc, đột ngột quay đầu lại, hốc mắt đen ngòm nhìn thẳng về hướng cửa viện.
Ta lập tức quay người, như q/uỷ mị lướt về phòng mình.
Trái tim đ/ập mạnh như trống trận trong lồng ngựk.
May thay, nàng ta không đuổi theo.