Lâm Thần không biết từ lúc nào đã ngồi cạnh tôi, vai chạm vào vai tôi.
“Có mệt không?”
“Ừ.”
“Chặng cuối rồi,” cậu ta thì thầm, “Quy tắc vẫn chưa công bố, nhưng ê-kíp nói sẽ vô cùng khó.”
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Nếu cuối cùng tôi bị loại thì sao?”
“Không đâu.”
Báo cáo vấn đề tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
“Nếu như thì sao?”
Cậu ta im lặng một lát: “Vậy thì tôi sẽ nói, là tôi đã luôn giúp chị gian lận, đẩy chị lên thành học thần.”
Tôi sững sờ: “Tại sao?”
“Vì nếu bắt buộc phải có một học dốt bị loại, thì chi bằng là tôi.”
Tôi nhìn cậu ta, trong lòng dấy lên một cảm giác không rõ tên. Thiếu niên này, rốt cuộc là chân thành, hay là đang diễn? Tôi không phân biệt được. Nhưng lúc này, tôi không muốn nghĩ quá tường tận.
“Lâm Thần,” tôi khẽ nói, “cảm ơn.”
Cậu ta cười: “Đừng khách sáo, nhớ chia cho tôi một nửa tiền thưởng là được.”
Tôi cũng cười theo.
Gió đêm thổi từ trên núi xuống, mang theo hương hoa dành dành.
Báo cáo vấn đề tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Ngày cuối cùng.
Địa điểm ghi hình là một khán phòng tại trung tâm thành phố có sức chứa ba trăm người. Khán giả ngồi kín chỗ, số người xem livestream trực tuyến vượt quá ba mươi triệu. Khung bình luận tràn ngập:
【Đợi một tháng, cuối cùng cũng đợi được ngày hôm nay.】
【Học dốt rốt cuộc là ai? Tôi muốn xem Thần Đào phong thần!】
【Tôi bầu cho Tiểu Thiên Tài!】
【Bất kể ai là học dốt, chương trình này đều quá hay.】
Tổng đạo diễn đứng giữa sân khấu, tuyên bố quy tắc cuối cùng:
“Vòng này là ‘Hỏi đáp tự do’, bốn vị khách mời sẽ tiếp nhận mọi câu hỏi từ livestream và khán giả tại hiện trường.”
“Mỗi người tối đa được từ chối hai lần.”
“Mỗi lần từ chối sẽ bị trừ mười điểm.”
“Điểm số cuối cùng cộng với ba vòng trước, ai thấp điểm nhất sẽ bị loại.”
Nghe xong quy tắc, lòng tôi lạnh ngắt một nửa. Hỏi đáp tự do. Điều này nghĩa là gì? Nghĩa là bất cứ câu hỏi kỳ quái nào cũng có thể xuất hiện. Hơn nữa còn giới hạn số lần từ chối. Nếu gặp câu không biết, một lần hai lần còn được, lần thứ ba là tiêu đời.
Nhưng tôi lại nghĩ: Câu hỏi của khán giả có lẽ không hoàn toàn là học thuật. Sẽ có rất nhiều người hỏi chuyện bát quái, hỏi đời thường, hỏi “bạn thích màu gì”. Đây là những thứ tôi có thể trả lời. Vì vậy cơ hội của tôi nằm ở chỗ điều hướng nhịp độ sang những câu trả lời “đậm chất nhân thiết” thay vì câu trả lời học thuật.
Vòng hỏi đáp đầu tiên bắt đầu. Một khán giả hỏi Lâm Thần: “Nếu Đào Tử bị loại, cậu sẽ làm gì?”
Lâm Thần gần như không do dự: “Đi cùng chị ấy.”
Khán đài reo hò. Tôi vội quay mặt đi, giả vờ như không nghe thấy.
Khán giả thứ hai hỏi tôi: “Bạn có nghĩ mình có thể trụ lại đến cuối cùng không?”
Tôi mỉm cười: “Nếu bạn đang nói về cuộc thi, tôi sẽ cố gắng hết sức. Nếu bạn nói về cuộc đời, tôi chưa từng dừng lại.”
Báo cáo vấn đề tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Khung bình luận nhảy liên tục:
【Câu trả lời này tôi yêu rồi.】
【Cô ấy nói hay quá.】
【Học thần đúng là học thần.】
Khán giả thứ ba hỏi Tiểu Thiên Tài: “Bạn thấy điểm nào ở Đào Tử giống học dốt nhất?”
Lại là câu hỏi chí mạng này.
Tiểu Thiên Tài nhún vai: “Cô ấy hoàn hảo quá, điều đó không giống con người.”
Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật. Đây là khen tôi hay đ/âm tôi vậy? Nhưng khán giả lại rất hưởng ứng:
【Hahaha đ/ộc thật.】
【Tiểu Thiên Tài số một về khoản mỉa mai.】
【Cú này là khen công khai mà mỉa ngầm đây.”
Những vòng sau, các câu hỏi đều nằm trong tầm kiểm soát. Tôi đã từ chối một câu về “Giải thích công nghệ cơ bản của blockchain”, bị trừ mười điểm. Lần từ chối thứ hai dùng cho câu “Hãy nêu tên tác giả và nội dung chính của cuốn sách bạn gần đọc nhất”.
Nhưng đến vòng thứ ba, một khán giả livestream hỏi thẳng:
“Đào Tử, hãy kể tên ít nhất năm trong ‘chín hành tinh’, và nêu đặc tính vật lý của bất kỳ hành tinh nào trong số đó.”
Tôi: “......”
Cái này cơ bản quá rồi. Nếu không trả lời thì quá giả. Tôi nghiến răng: “Sao Thủy, Sao Kim, Trái Đất, Sao Hỏa, Sao Mộc.”
“Sao Mộc là hành tinh lớn nhất hệ Mặt Trời, là một hành tinh khí khổng lồ.”
Chính x/ác.
Trong khung bình luận có người hét lên:
【Học thần đến cái này mà cũng trả lời vững thế.】
【Đây không phải địa lý cấp hai sao?】
【Nhưng cô ấy nói nhanh như vậy, chứng tỏ rất thành thục.】
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Báo cáo vấn đề tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Cuộc thi còn mười phút cuối cùng.
Trên bảng xếp hạng, Lâm Thần hạng nhất, tôi hạng hai, Tiểu Thiên Tài hạng ba, Cam hạng tư. Nếu kết thúc như thế này, người bị loại sẽ là Cam. Nhưng bất ngờ đã xảy ra.
Câu hỏi cuối cùng, là một cô gái tại hiện trường.
Cô ấy đứng dậy, giọng hơi run:
“Đào Tử, tôi đã theo dõi bạn rất lâu. Tôi luôn cảm thấy bạn là một học thần thực thụ.”