Nhưng những lời này, dù có nói thấu tận trời xanh, cũng chỉ là "nghe đồn".
Không có bằng chứng x/ác thực, dù có làm ầm ĩ đến đâu, cũng chỉ là lời đàm tiếu nơi đầu đường xó chợ mà thôi.
Điều quan trọng thực sự là không để Liễu Hoài Cẩn bị những lời đồn thổi này ảnh hưởng.
May thay, khoảng thời gian này, Liễu Hoài Cẩn và ta ở bên nhau khá tốt. Chân của chàng đã hồi phục bảy phần, đã có thể tự chống gậy đi một quãng đường. Mỗi tối, chàng đều luyện đi bộ trong sân, ta ở bên cạnh bầu bạn cùng chàng.
"Nàng dạo này, có nghe thấy lời đàm tiếu gì không?" Chàng vừa đi vừa hỏi ta.
Ta mỉm cười: "Chẳng qua cũng chỉ là mấy lời ong tiếng ve thôi. Phu quân không cần để trong lòng."
Chàng dừng lại, thở dốc, quay đầu nhìn ta. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt chàng, khiến khuôn mặt vốn luôn kiêu ngạo kia thêm vài phần nhu hòa.
"Sau này, ta sẽ không nghe những lời đó của A Kiều nữa." Chàng đột nhiên nói.
Ta sững sờ.
"Câu hỏi nàng hỏi ta hôm đó, ta đã suy nghĩ rất lâu." Chàng nhìn ta, ánh mắt thanh minh hơn trước kia rất nhiều, "Nàng gả tới đây, chưa từng làm một việc gì có hại cho ta. Còn A Kiều, mỗi lần xuất hiện đều mang theo mục đích. Ta tuy ngốc, nhưng ai đối tốt với ta, ta vẫn phân biệt được."
Sống mũi ta cay cay.
Không phải quá cảm động, mà chỉ thấy, những nỗ lực trong những ngày qua cuối cùng cũng không uổng phí.
Ta bước lên trước, đỡ lấy cánh tay chàng: "Phu quân, chàng có thể nghĩ như vậy, ta rất vui. Những lời đồn thổi đó, ta không hề sợ hãi. Chỉ cần phu quân và mẹ tin ta, ta chẳng sợ gì cả."
Chàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Nhưng ta cảm nhận được, thái độ của chàng đối với Thẩm Kiều đã thay đổi.
Sau đó, Thẩm Kiều lại đến, chàng bắt đầu tìm cớ không gặp.
Thẩm Kiều hoảng lo/ạn.
Nàng ta có lẽ không bao giờ ngờ tới, cái kẻ suốt ngày lẽo đẽo theo sau, bảo đông không dám nhìn tây như Liễu Hoài Cẩn, lại có ngày không thèm đếm xỉa đến mình.
Nàng ta không thể chấp nhận sự thật này.
Thế là, nàng ta đưa ra một quyết định ng/u xuẩn nhất.
Tại yến tiệc ngắm hoa của Hoàng hậu nương nương, nàng ta khóc lóc kể lể trước mặt mọi người, nói ta không chỉ cư/ớp hôn sự của nàng ta, mà còn cấu kết với người khác h/ủy ho/ại danh tiếng của nàng ta, ép nàng ta đến đường cùng.
Những người có mặt đều là nữ quyến của giới quyền quý trong kinh thành.
Nếu không biện bạch ngay tại chỗ, danh tiếng thế tử phi này của ta sẽ tan thành mây khói.
Ta đứng trước đình nghỉ mát rực rỡ hoa tươi, đón nhận ánh mắt của mọi người, nhìn thấy Thẩm Kiều khóc lóc thảm thiết, bộ dạng như chịu bao uất ức.
Rất nhiều người đang nhìn ta.
Mẹ chồng cũng đến. Bà đứng cách đó không xa, tay lần tràng hạt, gật đầu với ta.
Ý tứ đó rất rõ ràng.
Đi đi, con gái.
Có mẹ chồng ở đây, trời không sập được đâu.
Ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước lên trước.
"Tỷ tỷ nói, là ta cư/ớp hôn sự. Ta lại muốn hỏi tỷ tỷ một câu, năm xưa khi thế tử vì c/ứu tỷ mà bị thương đôi chân, mẹ bắt tỷ thực hiện hôn ước, tại sao tỷ lại sống ch*t không chịu gả?"
Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Cả sảnh đường im lặng.
Tiếng khóc của Thẩm Kiều nhỏ đi một nửa, đôi mắt nhìn ta qua kẽ ngón tay đầy oán h/ận.
"Ngươi nói bậy! Ta không có!"
"Có hay không, hạ nhân nhà họ Thẩm đều biết rõ. Nếu tỷ tỷ cảm thấy thiệt thòi, chi bằng hôm nay ở đây, để mẹ nói cho rõ ràng tình hình năm đó."
Ta nhìn về phía đích mẫu, bà ta cũng đến, đang đứng trong đám đông, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đích mẫu đương nhiên sẽ không đứng ra. Nếu bà ta nói thật, thể diện nhà họ Thẩm sẽ mất sạch.
Nhưng bà ta không nói, những người có mặt cũng đã hiểu rõ.
"Vậy... vậy còn những lá thư đó? Là ngươi hại ta!" Thẩm Kiều nóng nảy, không còn giả vờ uất ức nữa, mặt đỏ bừng chỉ vào ta, "Là ngươi đưa thư cho nhà họ Lục!"
Ta nhẹ nhàng lắc đầu: "Tỷ tỷ, những lá thư đó là do chính tay tỷ viết, chuyện giữa tỷ và Lục nhị công tử, chỉ có hai người là rõ nhất. Bây giờ tỷ đổ hết lên đầu ta, nhưng nét chữ trên thư đó, ai có thể giả mạo giống đến thế?"
"Ngươi từ nhỏ đã bắt chước chữ của ta! Những năm đó thơ của ta, văn của ta, đều là ngươi viết thay! Đương nhiên ngươi có thể giả mạo!"
Lời này vừa thốt ra, ta suýt nữa bật cười.
Thẩm Kiều à Thẩm Kiều, ngươi đúng là bị dồn đến đường cùng, cái gì cũng nói ra rồi.
"Ý của tỷ tỷ là, danh hiệu tài nữ của tỷ bao năm qua, đều là do ta - đứa thứ muội này - thay tỷ giành lấy sao?"
Câu hỏi này của ta rất nhẹ, rất chậm.
Nhưng mỗi chữ đều như cây kim đ/âm vào tim Thẩm Kiều.
Khuôn mặt đỏ bừng của nàng ta lập tức trở nên trắng bệch.
Trong đám đông vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc.
Câu này quá chí mạng.
Thừa nhận, chính là tự khẳng định mình là kẻ lừa danh trục lợi; không thừa nhận, thì chuyện nét chữ lúc nãy tự khắc sụp đổ.
Thẩm Kiều tiến thoái lưỡng nan, há miệng đứng đó như con cá mắc cạn.
Cuối cùng vẫn là đích mẫu tiến lên, kéo phắt nàng ta lại, mặt xanh mét xin lỗi mọi người, nói A Kiều gần đây sức khỏe không tốt, chắc là nói nhảm rồi.