Sáng hôm sau, tôi đến công ty sớm một tiếng, in ra bảng phân ca của chuyến ra khơi đầu tiên.

Lần đó chúng tôi lênh đênh ngoài khơi 37 ngày, dữ liệu sonar được bàn giao theo ca bốn tiếng. Nếu chỉ nhìn vào hình ảnh x/ác tàu cuối cùng, bất cứ ai cũng có thể nói mình là người "tổng hợp và phân tích"; nhưng khi đặt ngược lại từng tệp tin gốc, nhân sự trực ca và thay đổi hành trình vào, mọi thứ sẽ trở nên cụ thể.

1 giờ 56 phút sáng, tôi tiếp nhận dữ liệu từ ca trước. 2 giờ 17 phút, tôi đá/nh dấu bất thường tại điểm giao c/ắt của ba đường quét. 2 giờ 31 phút, tôi yêu cầu buồng lái điều chỉnh hành trình lệch 180 mét. 2 giờ 48 phút, Đường Ánh Chu ghi vào nhật ký tàu: "Hiệu chỉnh đường quét tiếp theo theo đề xuất của bộ phận phân tích". 3 giờ 22 phút, tín hiệu phản hồi vòng hai hiển thị hình dáng con tàu rõ nét.

Những điều này không thể thay thế bằng một câu "tôi nhớ".

Buổi trưa, Đường Ánh Chu gửi cho tôi ảnh chụp trang nhật ký tàu mà cô ấy lưu lại, đồng thời gọi điện.

"Lần phán đoán nhầm rạn đ/á lúc đầu của cô cũng ở đó chứ?" cô ấy hỏi.

"Có."

"Giữ lại nhé."

Tôi không cười nổi: "Cô sợ tôi lén xóa đi à?"

"Tôi sợ cô vì quá vội vàng chứng minh bản thân mà lại xóa mất thứ có thể chứng minh cô thực sự đã làm công tác phân tích."

Cô ấy nói đúng. Hồ sơ phân tích thực sự chắc chắn phải có sự do dự, sai lầm và hiệu chỉnh. Những tệp tin chỉ còn lại kết quả hoàn hảo ngược lại trông giống như sự dàn dựng sau đó.

Buổi chiều, Hà Cảnh Tuân gửi một email truy vấn từ phía khách hàng. Anh ta không hỏi trực tiếp về chữ ký, mà yêu cầu công ty giải thích "làm thế nào mục tiêu x/ác tàu chuyển từ bất thường đáy biển thông thường sang quy trình x/ác nhận lần hai". Điểm đá/nh giá gói thầu vừa có thêm mục khả năng truy xuất dữ liệu.

Thiệu Thừa Nghị gọi tôi vào phòng họp nhỏ.

"Cô soạn cho tôi một quy trình, trước tối nay," anh ta nói.

"Còn chữ ký thì sao?"

"Thanh Lan, hãy hoàn thành gói thầu trước đã."

"Trong quy trình sẽ ghi rõ người phân tích thực tế mỗi lần."

Anh ta nhíu mày: "Đừng mang tranh chấp nội bộ ra trước mặt khách hàng."

Tôi đóng sổ ghi chép lại: "Khách hàng hỏi về khả năng truy xuất. Người phân tích thực tế chính là một phần của quy trình."

Anh ta tựa lưng vào ghế, im lặng một lát rồi nói: "Nếu cô khăng khăng đòi tách nhỏ ra bây giờ, Hà Cảnh Tuân sẽ nhìn thấy lần phán đoán sai trước đó của cô."

"Anh ta vốn dĩ nên được nhìn thấy."

Khi nói ra câu này, chính tôi cũng cảm thấy căng thẳng. Lần phán đoán sai đó xảy ra vào ngày thứ 12 của chuyến ra khơi đầu tiên. Lúc đó tôi đã nhận định một đoạn tín hiệu phản hồi thực là rạn đ/á, dẫn đến khu vực nhỏ đó bị chậm hai ngày mới quét lại. Không gây ra sự cố an toàn nào, cũng không bỏ sót mục tiêu cuối cùng, nhưng nếu công ty muốn đóng gói tôi thành "chuyên gia cốt cán nhận diện x/ác tàu trong một cái nhìn", thì hồ sơ đó quả thực rất khó coi.

Thiệu Thừa Nghị nhìn tôi vài giây: "Hội đồng xét duyệt thăng tiến sẽ không nghĩ như vậy đâu."

Tôi không trả lời.

Anh ta lại nói: "Cô muốn lấy lại chữ ký, tôi có thể bàn. Nhưng đừng tự kéo cả bản thân xuống bùn."

Sau khi ra khỏi phòng họp, tôi tìm đến Chu Bách Trình, một chuyên viên phân tích khác lúc bấy giờ. Anh ta vẫn còn ở công ty, chỉ là đã chuyển sang nhóm vẽ bản đồ trên bờ. Tôi hỏi anh ta có sẵn lòng đối chiếu hồ sơ bàn giao của chuyến ra khơi đầu tiên cùng tôi không.

Phản ứng đầu tiên của anh ta là hỏi: "Trưởng nhóm Thiệu có biết không?"

"Tôi không yêu cầu anh phải đứng về phía ai. Tôi chỉ cần anh x/ác nhận phiên bản gốc anh bàn giao cho tôi có đúng là bản này không."

Anh ta xem tên tệp tin, rồi nhìn dấu thời gian, gật đầu: "Đúng. Đêm đó cô còn bảo tôi đừng tắt máy xử lý, nói rằng mảng bóng đó không bình thường."

"Anh có lưu lại ghi chép trực ca của mình không?"

"Bản cứng vứt lâu rồi, email bàn giao điện tử chắc vẫn còn."

Anh ta lật tìm hơn mười phút, tìm thấy một email cũ gửi cho tôi, nội dung chỉ có hai câu: "Nhiễu đoạn phía bắc khá cao, khu A17 tạm đá/nh dấu là rạn đ/á. Nếu muốn chạy lại hãy x/ác nhận với thuyền trưởng."

Email này không chứng minh được x/ác tàu là do tôi tìm thấy, nhưng lại vô tình kết nối sai lầm của tôi với công việc tiếp theo.

Tôi đưa nó vào dòng thời gian, không hề chọn lọc những phần có lợi cho mình.

Chiều tối, Hà Cảnh Tuân lại gửi email, yêu cầu sắp xếp một buổi kiểm tra kỹ thuật vào tuần sau, không chấp nhận chỉ nhìn hình ảnh kết quả đã tổng hợp, mà muốn kiểm tra x/ác suất từ các đường quét gốc.

Trong văn phòng, có người lẩm bẩm phàn nàn khách hàng quá khó tính.

Tôi nhìn màn hình, nhưng lần đầu tiên cảm thấy yêu cầu này đến thật đúng lúc.

Nếu đã muốn kiểm tra, vậy thì hãy mở tất cả các phiên bản ra.

Nhưng tôi cũng rất rõ ràng, một khi gửi đi toàn bộ quá trình, cách nói hiện tại của công ty là "quản lý chủ đạo nhận diện, đội ngũ thực thi" sẽ không còn đứng vững.

Tôi chuyển tiếp thông báo kiểm tra cho Đường Ánh Chu.

Cô ấy trả lời: "Người trên tàu tôi có thể liên lạc. Nhưng cô hãy suy nghĩ kỹ, điều cô muốn là sửa lại cái tên, hay là sửa lại quy tắc."

Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó rất lâu.

Ban đầu tôi chỉ muốn lấy lại tên của mình.

Bây giờ mọi chuyện đã không còn kết thúc bằng một dòng chữ ký được nữa.

Tôi lưu dòng thời gian lại thành bản đầu tiên, tên tệp tin chỉ ghi ngày tháng, không ghi "khiếu nại". Nếu cuối cùng phải công khai, tôi hy vọng nó trước hết là một hồ sơ công việc, sau đó mới là một lập trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi lần xóa tin nhắn tỏ tình, ngày hôm sau lại xuất hiện thêm một ký ức chung

Chương 10
Hứa Mộc Tình, một kiểm thử viên phần mềm liên lạc, phát hiện ra rằng chỉ cần xóa đi bản nháp thư tỏ tình viết cho người bạn thanh mai trúc mã Trần Tự, thì ngày hôm sau cả hai sẽ cùng có thêm một đoạn ký ức chung chưa từng xảy ra. Chợ đêm, đêm mưa và rạp chiếu phim ngoài trời lúc đầu ngọt ngào như một sự bù đắp, cho đến khi nhật ký máy chủ, bản sao lưu điện thoại, thời gian trên ảnh chụp và cuốn nhật ký của người bạn Lâm Hạ chứng minh rằng: mỗi khi một đoạn ngọt ngào hư cấu được thêm vào, thì một trải nghiệm thực tế giữa cả hai sẽ bị ghi đè, bao gồm cả lần Trần Tự từ chối cô, những cuộc cãi vã về giới hạn của cả hai, và cả sai sót trong công việc của chính Mộc Tình. Nghiêm trọng hơn, việc xóa bỏ nhiều lần bắt đầu ăn mòn ký ức cá nhân của cô, khiến hai mảnh ký ức thời thơ ấu vĩnh viễn biến mất. Sự cố bắt nguồn từ việc cô vô tình liên kết bộ công cụ bổ sung ký ức khép kín vào tài khoản thực, đồng thời cũng bộc lộ việc sản phẩm thiếu sự cách ly cứng. Mộc Tình ngừng xóa, công khai lỗ hổng và mất việc. Cuối cùng, cô nói ra lời tỏ tình trực tiếp, đồng thời chấp nhận việc Trần Tự không có nghĩa vụ phải đáp lại tình cảm tương tự. Cả hai dựa vào ghi chép trên giấy và những thói quen mới có thể kiểm chứng để xây dựng lại lòng tin, tình cảm bắt đầu nảy nở chậm rãi trong thực tại không có sự bảo đảm của những ký ức hư cấu.
0