“Người phụ nữ này tên là Tố Hoa, là dân làng chúng tôi. Cha cô ta là một kẻ nát rư/ợu nổi tiếng trong làng, mỗi lần say là lại đá/nh đ/ập, ch/ửi bới Tố Hoa. Cuối cùng, vì n/ợ nần chồng chất, ông ta đã gả cô ta cho một gia đình giàu có trong làng, nhưng không hiểu sao vài tháng sau cô ta đột ngột qu/a đ/ời.”
“Câu hỏi thứ hai, làng các người có tổ chức tế lễ không? Tế đàn này dùng vật phẩm gì để cúng tế?”
“Có, hằng năm làng chúng tôi đều tổ chức một buổi tế lễ lớn. Còn về vật phẩm cúng tế, đó là trâu, bò, gà, lợn.” Nói xong, người đàn ông đã đổ mồ hôi đầm đìa, lấy ống tay áo lau mồ hôi trên trán.
Nghe xong lời giải thích này, ánh mắt tôi lạnh dần.
“Đại sư, câu hỏi thứ ba là gì? Không nói nhanh là không kịp nữa rồi.”
Tôi nhìn vẻ mặt căng thẳng của trưởng thôn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Câu hỏi thứ ba, những gì ông vừa nói đều là sự thật sao?”
“Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, câu này liên quan đến tính mạng của tất cả mọi người trong làng. Ông nói vật phẩm cúng tế chỉ là trâu bò, nhưng tôi ở trong làng này ba ngày, làng này chẳng có lấy một tiếng động, cũng không thấy ai nuôi gia súc cả.”
Dừng một chút, tôi nói tiếp:
“Kể cả chuyện tế lễ cũng không đơn giản như ông nói. Nếu ông không muốn c/ứu mạng cả làng, thì cứ tiếp tục bịa chuyện đi.”
“Tôi nói, tôi nói hết, tôi sẽ khai ra mọi chuyện, chỉ mong c/ứu được tính mạng cả làng.” Trưởng thôn vội vàng nói.
“Vật phẩm cúng tế là… trẻ sơ sinh.”
Nghe đến mấy chữ này, ánh mắt tôi rung động. Dù đã đoán trước được, nhưng khi tận tai nghe thấy vẫn không khỏi bàng hoàng.
“Vậy ra các người dùng con của cô ấy để tế lễ, khiến cô ấy nảy sinh oán niệm.”
“Phải, nhưng đó là quy tắc của ngôi làng. Nếu không phải cô ta ngăn cản thì đã không bị lửa th/iêu ch*t, thần linh chúng tôi thờ phụng cũng sẽ không nổi gi/ận, khiến nơi này quanh năm mưa dầm, mất mùa.”
Tôi nhìn trưởng thôn trước mặt, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc từ đầu đến chân.
“Vậy nên ông cho rằng làng các người quanh năm mưa dầm là do cô ấy chọc gi/ận vị thần mà các người thờ phụng?”
“Phải, trước đó hằng năm thu hoạch của chúng tôi đều rất tốt, nếu không phải tại cô ta thì chúng tôi đã không rơi vào cảnh này.” Trưởng thôn nói với vẻ mặt khó coi.
Nghe những lời lẽ hùng h/ồn của lão ta, tôi nheo mắt, từng chữ từng chữ thốt ra:
“Là các người hại ch*t cô ấy, khiến cô ấy sinh ra oán niệm, không thể đầu th/ai. Cả những đứa trẻ bị các người hại ch*t cũng đều bị giam cầm ở đây, không thể chuyển kiếp. Dù chúng không biết oán niệm là gì, cũng không phân biệt được thiện á/c, nhưng cái ch*t bất thường đã khiến chúng bị trói buộc mãi mãi tại đây, đó là lý do làng này âm khí nặng nề nên mới mưa không dứt.”
Nói cách khác, là các người tự làm tự chịu.
Lúc này, phòng phát trực tiếp tràn ngập những lời ch/ửi bới:
“Gh/ê t/ởm quá, ngôi làng này sao có thể kinh t/ởm đến thế.”
“Tự mình làm sai lại còn đi đổ lỗi cho người khác.”
“Đúng là vô lý hết chỗ nói.”
“Tôi có thể giúp các người xua tan âm khí ở đây, nhưng oán khí cần các người tự mình hóa giải. Là các người khiến cô ấy sinh oán niệm, nhân các người gieo thì phải chịu quả các người gặt.”
Dứt lời, lá chắn cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Người phụ nữ từ từ trôi lại gần.
Lá cây xung quanh bị gió cuốn bay lo/ạn xạ.
Thấy người phụ nữ tiến lại gần, tất cả mọi người đều hét lên.
Ở đây ai cũng mang theo bùa chú, chỉ có Phương Chỉ Hy và Tống Nhã Văn là không có.
Phương Chỉ Hy trốn sau lưng người có bùa, lũ anh linh tự nhiên không dám đụng tới.
Còn Tống Nhã Văn bị lẻ loi, vì thế một đám anh linh bắt đầu đẩy Tống Nhã Văn tới. Lúc này trông như thể Tống Nhã Văn đang bò trên mặt đất, lũ anh linh từng miếng từng miếng bắt đầu gặm nhấm.
“Giang Ng/u, cô mau nghĩ cách đi, tôi không muốn ch*t!” Tống Nhã Văn thấy vậy, lúc này không còn màng đến hình tượng nữa, vội vàng kêu lên, tay chân múa may lo/ạn xạ.
Nghe thấy lời Tống Nhã Văn, tôi lấy trong túi ra một chiếc túi nhỏ, thu tất cả các anh linh vào trong.
Thấy mình có thể cử động tự do, Tống Nhã Văn vội vàng tìm một chỗ trốn rồi ngồi xổm xuống, không bao giờ dám ló mặt ra nữa.
“Anh, anh còn bắt em bảo vệ chị dâu nhỏ, chị ấy còn lợi giỏi hơn em nhiều, chị ấy không bảo vệ em là may rồi.”
Nghe lời Hoắc Hiên, tôi nhướng mày, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn anh ta.
“Khụ khụ, chị dâu nhỏ, em vừa rồi…”
Không rảnh để ý đến Hoắc Hiên, tôi ngước mắt nhìn người phụ nữ.
“Đại sư, cô ấy, cô ấy qua đây rồi.” Khi nói câu này, giọng trưởng thôn cũng r/un r/ẩy.
Người ta thường nói sau khi ch*t, con người sẽ giữ khuôn mặt cuối cùng khi còn sống để đi đầu th/ai.
“Đây là Tố Hoa, sao cô ta lại thành ra thế này?” Trưởng thôn trợn tròn mắt, trong ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.
Người phụ nữ tóc tai rũ rượi, khuôn mặt đầy những vết s/ẹo bỏng.
Trông vô cùng đ/áng s/ợ.
“Chuyện này phải hỏi các người.” Tôi lạnh lùng nói.
“Đại sư mau, tiêu diệt cô ta đi.” Trưởng thôn thúc giục.
“Tôi đã nói rồi, nhân các người gieo thì tự mình nếm quả.”
“Tránh ra, ta không gi*t người vô tội.” Người phụ nữ lên tiếng bằng giọng khàn đặc.
“Vẫn còn chút lương tri.”
Khi người phụ nữ tiến lại gần, tôi giơ tay dùng ngón trỏ điểm vào giữa trán cô ấy, truyền nguyên khí vào.
Đúng lúc này, phòng phát trực tiếp bùng n/ổ.