Chưa đầy hai phút sau, bố Lâm lại gọi:

“Để dành cho con bát mì đấy, xong việc nhớ ăn đi.”

Mẹ Lâm gắt gỏng đáp lại:

“Biết rồi, phiền ch*t đi được.”

Tôi đứng cạnh thùng rác, nhìn tờ đơn xin nghỉ học đã bị x/é nát.

Đây là lần đầu tiên tôi biết, tình cảm gia đình có thể có cãi vã, có oán trách, thậm chí là nghe chẳng lọt tai chút nào.

Nhưng sẽ không bao giờ yêu cầu một đứa trẻ phải từ bỏ bản thân để gánh vác cuộc sống cho tất cả mọi người.

Điện thoại đột nhiên rung lên.

Lâm Hiểu Hiểu gửi đến một đoạn video.

Cô ấy mặc chiếc váy ngủ cao cấp của tôi, ngồi trước chiếc bàn ăn dài mười hai mét của nhà họ Tô.

Mẹ ôm lấy cô ấy, bố gắp thức ăn cho cô ấy, anh trai cúi đầu bóc tôm cho cô ấy.

Cô ấy cười vô cùng đắc ý.

【Thấy chưa?】

【Họ căn bản không nhận ra mình không phải là cậu.】

【Tô Vãn Tình, cậu làm cô con gái cưng mười tám năm, cũng chỉ đến thế mà thôi.】

Tôi xem lại đoạn video một lần nữa.

Mẹ đang không ngừng bấm vào ngón tay mình.

Chân phải của bố rung ngày một nhanh.

Khi anh trai bóc tôm, móng tay đã cào ra những vết m/áu trên mu bàn tay.

Đây là những dấu hiệu trước khi họ mất kiểm soát cảm xúc.

Trước đây, chỉ cần một trong ba người có biểu hiện bất thường, tôi đều phải lập tức chạy đến an ủi.

Lấy th/uốc, rót nước, chuyển chủ đề.

Rồi tách hai người còn lại ra xa.

Thế mà Lâm Hiểu Hiểu chẳng phát hiện ra điều gì cả.

Cô ấy thậm chí còn đưa ống kính lại gần hơn.

【Tối nay cả nhà mình sẽ livestream.】

【Cậu cứ nhìn cho kỹ, mình sẽ làm một cô con gái nhà họ Tô giống hơn cả cậu.】

Dưới lầu, mẹ Lâm vẫn đang thúc giục tôi:

“Lâm Hiểu Hiểu, mì trương ra rồi đừng có đổ tại tao!”

Tôi nhặt tờ đơn xin nghỉ học trong thùng rác lên, từ từ mở nó ra.

Tuy đã bị x/é nát, nhưng giấy báo nhập học đại học vẫn còn đó.

Cuộc đời của tôi, vẫn còn kịp để bắt đầu lại.

Tôi chỉ nhắn lại cho Lâm Hiểu Hiểu ba chữ.

【Chúc cậu may mắn.】

Tám giờ tối, chương trình “Gia đình họ Tô có ngày nắng” lên sóng đúng giờ.

Số người xem vừa vượt mốc một triệu, mẹ đột nhiên nhìn chằm chằm vào Lâm Hiểu Hiểu.

“Tại sao hôm nay con không ôm mẹ trước?”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Phần bình luận đều đang khen mẹ đáng yêu.

【Vãn Tình mau ôm mẹ đi!】

【Đây mới là tình cảm mẹ con thực sự!】

Lâm Hiểu Hiểu cũng tưởng đây là hiệu ứng chương trình, mỉm cười dang tay ra.

“Mẹ, bây giờ ôm cũng như nhau cả thôi.”

Mẹ lại lùi lại một bước.

“Không như nhau.”

“Trước đây mỗi lần lên sóng con đều sẽ ôm mẹ ba phút.”

Bố gõ gõ lên mặt bàn.

“Đang livestream đấy, đừng làm lo/ạn.”

Hơi thở của mẹ lập tức trở nên dồn dập.

“Ông chê tôi mất mặt à?”

Anh trai đ/ập mạnh ghế xuống.

“Có thể im miệng hết đi không!”

Lâm Hiểu Hiểu sợ đến trắng bệch cả mặt.

“Anh, anh bình tĩnh chút đi.”

“Em vì anh mà từ chối cả công việc, anh đã bao giờ hỏi em lấy một câu chưa?”

Cả ba người cùng nhìn về phía cô ấy, ai cũng chờ cô ấy phải dỗ dành mình trước.

Trước đây mỗi khi như vậy, tôi bắt buộc phải ôm lấy mẹ, đưa th/uốc cho bố, rồi đưa anh trai về phòng.

Chỉ cần chậm một bước thôi, cái gia đình này sẽ n/ổ tung ngay lập tức.

Lâm Hiểu Hiểu lại chỉ biết lặp đi lặp lại:

“Mọi người đừng cãi nhau nữa.”

Mẹ khóc ngay tại chỗ.

Bố tháo micro rời khỏi hiện trường, anh trai đ/ập cửa bỏ đi.

Buổi livestream bị gián đoạn.

Chưa đầy mười phút, ba từ khóa leo lên top tìm ki/ếm.

【Gia đình hạnh phúc nhất bị lật tẩy】

【Sự cố livestream nhà họ Tô】

【Tiệc sinh nhật nhà họ Tô vỡ trận】

Lâm Hiểu Hiểu lập tức chất vấn tôi:

【Cậu biết rõ cảm xúc của họ không ổn, tại sao không nhắc mình?】

Tôi trực tiếp tắt khung trò chuyện.

Thứ cô ấy muốn là một gia đình hạnh phúc, chứ đâu phải là một bản hướng dẫn sử dụng.

Trong bếp, bố Lâm đang buồn rầu nhìn vào trang quản trị của ứng dụng giao hàng.

“Sao tự nhiên lại nhiều đá/nh giá tệ thế này?”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Một blogger chuyên review quán ăn đăng video, nói rằng ăn tại quán Lâm Ký thấy có tóc, còn m/ắng bếp sau bẩn như bãi rác.

Mẹ Lâm sốt sắng đến đỏ cả mắt.

“Hôm nay mới b/án được mười hai suất cơm, cứ thế này thì tiền thuê nhà cũng không trả nổi.”

Tôi xem lại video hai lần.

Trong khung hình là chiếc khăn trải bàn màu xanh, trên tường dán quảng cáo đồ uống lạnh mùa hè.

Nhưng quán đã thay khăn trải bàn màu vàng từ nửa năm trước, giờ đã là mùa đông rồi.

“Đây là video cũ.”

Bố Lâm thở dài.

“Thôi thì cây ngay không sợ ch*t đứng.”

“Người ngay không lên tiếng, người khác sẽ chỉ coi là ông mặc định.”

Tôi cầm điện thoại lên.

“Bố, bật đèn bếp sau lên.”

“Mẹ, tìm hóa đơn nhập hàng hôm nay ra đây.”

Mẹ Lâm ngẩn người.

“Con định làm gì?”

“Livestream.”

Kịch bản, góc quay và xử lý khủng hoảng bất ngờ cho tài khoản hàng chục triệu người theo dõi của nhà họ Tô, trước giờ đều do tôi phụ trách.

Họ cứ ngỡ tấm ảnh gia đình hạnh phúc kia đã chống đỡ cho cả tài khoản.

Thực ra, người chống đỡ cho tất cả mọi thứ, chính là tôi.

Tôi mở tài khoản chỉ có ba trăm người theo dõi của Lâm Hiểu Hiểu lên.

Vừa lên sóng, những lời mắ/ng ch/ửi đã tràn vào.

【Quán ăn thất đức thế mà còn dám livestream à?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0