Những tin nhắn trên điện thoại vẫn tiếp tục, Thẩm Vi Lan hỏi: "Còn ai muốn đặt cược không? Sắp đếm ngược rồi, quá thời gian là không nhận nữa đâu."

Giây đếm ngược cuối cùng.

Ngay khoảnh khắc tôi đặt cược, một tài khoản có ảnh đại diện là đóa hồng đỏ quấn quanh bởi gai nhọn tung ra một câu: "Chờ đã-- tôi cược 30 triệu, cược Chu Sương Thần ngày mai sẽ thắng một cách huy hoàng."

"Bao nhiêu?! 30 triệu? Nhiều hơn cả tổng số tiền cược của tất cả chúng ta cộng lại!"

"Không phải chứ chị em, bà chắc chắn muốn lấy số tiền lớn như vậy để đặt vào một tên b/éo ch*t ti/ệt à? Người thiếu thốn tình cảm như Chu Sương Thần, chỉ cần chị Lan ngoắc tay là hắn sẽ răm rắp nghe lời, đừng nói là quỳ, ngay cả bảo hắn nhảy lầu hắn cũng sẵn lòng!"

Chu Tư Nghiên cũng lên tiếng ngăn cản: "Em chính là em trai của Chu Sương Thần, anh ấy là người thực sự rất x/ấu xa, từng làm rất nhiều chuyện tồi tệ với em, căn bản không đáng để chị đặt cược nhiều như vậy! Nếu không, chúng em thắng chị nhiều tiền thế này cũng thấy áy náy lắm."

Ngay cả Thẩm Vi Lan cũng lên tiếng nhắc nhở: "30 triệu không phải con số nhỏ, chọn hắn ta, chắc chắn sẽ mất trắng đấy--"

"Có lẽ các người không biết Chu Sương Thần yêu tôi đến mức nào đâu. Để chờ một cuộc điện thoại của tôi, hắn có thể thức trắng mấy đêm liền. Lần tôi lừa hắn sang nước ngoài để 'thăm', hắn đã đứng dưới chân tháp Eiffel suốt cả đêm, suýt chút nữa thì đóng băng thành cây kem. Ồ, vì tôi, hắn còn xăm tên viết tắt của tôi lên xươ/ng quai xanh, sau đó bị dị ứng sốt cao cũng không nỡ xóa hình xăm... Vì tôi, chuyện quỳ gối đương nhiên hắn làm được."

Những bằng chứng tình yêu mà tôi từng tin tưởng, nay bị cô ta lôi ra từng cái một để lăng nhục trước bàn dân thiên hạ.

Nhưng tôi đã làm gì sai?

Chẳng làm gì cả.

Sai là ở cô ta, đem tấm chân tình của tôi ra làm vật đặt cược.

Ảnh đại diện đóa hồng im lặng hai giây: "Thì sao? Chọn hắn là chuyện của tôi, sẵn lòng tin tưởng hắn cũng là chuyện của tôi. Tôi chỉ đưa ra lựa chọn, thắng thua thế nào, tôi không quan tâm."

Tất cả mọi người đều im bặt.

Đến đây, sống mũi tôi bỗng cay xè.

Sống một mình ở nước ngoài tôi không khóc, gi/ảm c/ân đến mức hạ đường huyết phải nhập viện tôi cũng không khóc, ngay cả khi bị người yêu qua mạng phản bội, tôi cũng nhịn được nước mắt.

Thế mà chỉ một câu tin tưởng vô điều kiện này lại làm hốc mắt tôi nóng ran.

Nhìn tin nhắn đó, tôi quay lại giao diện trò chuyện với Thẩm Vi Lan, kiên định gõ một dòng chữ: "Được, ngày mai tôi nhất định sẽ mặc bộ vest cao cấp đó, đúng giờ đến gặp."

Người làm sai chưa bao giờ là tôi, tôi không nên trốn tránh.

Thẩm Vi Lan nhanh chóng trả lời: "Được thôi, ngày mai tôi cũng chuẩn bị cho anh một món quà lớn."

Sau khi cô ta nói câu này, ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện của chúng tôi lại một lần nữa bị tung lên nhóm.

"Hắn ta thật sự dám mặc bộ vest đó xuất hiện kìa! Chị Lan, đến lúc đó hắn mặc bộ vest chật ních chạy về phía chị, em thật sự sợ cả tòa nhà sẽ rung chuyển đấy!"

"Cũng không biết cái cửa chúng ta cố tình thiết kế hắn có chen vào nổi không, đừng đến lúc đó lại phải gọi 119 đến phá cửa!"

Thẩm Vi Lan tag Chu Tư Nghiên: "Tư Nghiên, ngày mai em cũng mặc bộ đồ đó đến, cho hắn biết thế nào là vả mặt."

Trong tiếng cười nói ầm ĩ, tôi gọi cho số điện thoại chuyên trách của Tập đoàn Thẩm thị: "Chủ tịch Thẩm, rất tiếc sau này tôi sẽ không hợp tác với Thẩm thị nữa."

"Ngài John, trước đây chúng ta đã bàn bạc rất ổn thỏa, Thẩm thị vẫn cần ngài xoay chuyển tình thế, sao đột nhiên ngài lại không đồng ý?"

John là cái tên tôi dùng khi đàm phán hợp tác ở nước ngoài, trong nước vẫn chưa có ai biết danh tính thật của tôi.

Tôi hít sâu một hơi: "10 giờ sáng mai, khách sạn Tuyên Á, ông nên tận mắt chứng kiến cháu gái ruột của mình đã làm những gì."

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (Không cần đăng nhập)

Ngày hôm sau, sân bay quốc tế Thủ Đô.

Tôi mặc bộ vest đen, chân đi đôi giày da thủ công, tóc vuốt ngược ra sau, để lộ đường xươ/ng hàm sắc sảo.

Vừa bước ra khỏi cửa đến, tôi đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Sao anh trai em vẫn chưa ra?"

Chu Tư Nghiên mặc bộ vest cao cấp màu xám đậm, tôn lên dáng người cao ráo tuấn tú, cậu ta ôm lấy vòng eo thon của Thẩm Vi Lan, phía sau là mấy nam sinh đi cùng.

Thẩm Vi Lan đeo kính râm, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Đợi lâu thế này, có phải hắn b/éo đến mức kẹt lại trên ghế rồi không?"

Mấy nam sinh cười đến mức không đứng thẳng nổi.

Đúng lúc này, một cậu bé b/éo đeo mũ lưỡi trai kéo vali bước ra, tấm lưng rộng lớn, mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình.

Mắt Chu Tư Nghiên sáng lên, hạ thấp giọng: "Đến rồi, đến rồi!"

Thẩm Vi Lan tháo kính râm, hét về phía bóng lưng đó: "Chu Sương Thần!"

Chu Tư Nghiên che miệng cười: "Hai năm không gặp, sao anh ấy lại còn b/éo hơn trước vậy?"

Mấy nam sinh chỉ vào bóng dáng cậu bé kia cười đến không đứng thẳng nổi: "Trời đất ơi, bóng lưng rộng thế này! Chắc phải nửa tấn rồi ấy chứ! Chị Lan, chị ở bên cạnh cái xe tăng khổng lồ này không sợ sao?"

"B/éo thế này mà còn dám mạnh miệng nói sẽ mặc bộ vest cao cấp đó đến dự, tôi thấy hắn chỉ ch/ém gió trên mạng thôi, ngoài đời thực là kiểu gặp ánh sáng là ch*t! Hèn gì phải đội mũ lưỡi trai, chắc chắn là chột dạ rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0