Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Sau khi mang th/ai, Tạ Nghiên Chu lúc nào cũng bận rộn khảo sát các trung tâm chăm sóc sau sinh, mỗi lần trở về đều xách theo một hộp cơm ăn thử.
“Đây là cơm ăn thử của trung tâm, em thích chỗ nào, cuối cùng chúng ta sẽ chốt chỗ đó.”
Người ngoài đều khen anh ta chu đáo, tận tâm, vì sức khỏe hồi phục sau sinh của tôi mà đích thân đi khảo sát từng nơi một.
Thế nhưng suốt ba tháng liền, Tạ Nghiên Chu vẫn chưa tìm được trung tâm nào ưng ý.
Không còn cách nào khác, tôi đành dựa vào danh sách cơm ăn thử để tự mình đến một trung tâm làm thủ tục.
Nhân viên lễ tân lại nói với tôi: “Tên của chồng chị cung cấp, bên em không tra ra được ạ.”
“Trung tâm bên em cũng không có dịch vụ cơm ăn thử, có phải chị tìm nhầm chỗ rồi không?”
Tôi không cam tâm, gọi điện thoại hỏi từng nơi mà anh ta từng nhắc đến.
Câu trả lời đều giống hệt nhau, anh ta chưa từng đến, cũng không có suất cơm ăn thử nào cả.
Tôi thất thần rời đi, vô tình bắt gặp Tạ Nghiên Chu và thư ký Lâm Tri Hạ đang ngồi ăn tại một nhà hàng.
Trong bữa ăn, Lâm Tri Hạ cau mày, gạt mấy món không hợp khẩu vị sang một bên: “Em không thích ăn những món này.”
Tạ Nghiên Chu giơ tay gọi phục vụ: “Phiền cô đóng gói những món cô ấy không thích lại giúp tôi.”
Anh ta xoa đầu Lâm Tri Hạ: “Những gì em không thích, anh mang về nhà xử lý giúp em.”
Thì ra những suất “cơm ăn thử sau sinh” ấm lòng mà tôi ăn mỗi ngày, đều là cơm thừa mà Lâm Tri Hạ chê bỏ.
……
Tôi điều chỉnh nhịp thở, gửi tin nhắn cho Tạ Nghiên Chu: “Đang làm gì thế?”
Tạ Nghiên Chu gần như phản hồi ngay lập tức giống như mọi khi.
【Vẫn đang chọn trung tâm sau sinh, chỗ hôm nay môi trường đặc biệt tốt, có cả khu vườn riêng.】
【Vợ à, có phải ở nhà chán quá rồi không? Ngoan, lát nữa anh về sẽ mang tôm cho em, loại tôm luộc mà em thích nhất ấy.】
Tôi cười cay đắng, ngước mắt nhìn Tạ Nghiên Chu đang cười đùa vui vẻ cùng Lâm Tri Hạ.
Người thích ăn tôm căn bản không phải là tôi.
Tôi bị dị ứng hải sản, anh ta quên mất rồi.
Tôi tìm ki/ếm b/ệnh viện phụ sản gần nhất, đặt lịch phẫu thuật bỏ th/ai.
Chưa đầy một phút sau khi gửi yêu cầu, điện thoại của Tạ Nghiên Chu gọi đến.
“Vợ à, anh đã báo cáo với em rồi mà, em lại trêu chọc anh à? Đừng lấy chuyện này ra làm trò đùa, thật sự rất trẻ con đấy.”
Tôi sững sờ, lúc này mới nhớ ra trong thời gian mang th/ai, mọi việc đều do Tạ Nghiên Chu lo liệu.
Số điện thoại liên lạc cũng luôn để là số của anh ta.
Đầu dây bên kia, giọng Tạ Nghiên Chu trầm xuống: “Sao không nói gì?”
Tôi vừa định mở lời, Tạ Nghiên Chu đã trầm giọng nói tiếp.
“Thẩm Niệm, thời gian mang th/ai của em thật sự rất hànhz hạz người khác.”
“Mỗi ngày anh bận rộn chuyện công ty, còn phải chạy đôn chạy đáo khắp các trung tâm, chỗ nào cũng là anh lo liệu, em có thể hiểu cho anh một chút không?”
“Em nên học hỏi thư ký Lâm đi, người ta sắp xếp công việc và cuộc sống đâu ra đấy, chưa bao giờ khiến người khác phải bận tâm.”
Tôi thở hắt ra, nhìn về phía hai người đang nhìn nhau cười trong nhà hàng cách đó không xa.
Tạ Nghiên Chu đây là đang cố tình dỗ dành cho Lâm Tri Hạ vui lòng.
“Được rồi, đừng nghĩ ngợi nhiều, anh họp xong sẽ về.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi đứng ngoài nhà hàng, nghe thấy anh ta vừa đặt điện thoại xuống, Lâm Tri Hạ đã lên tiếng: “Tổng giám đốc Tạ, phu nhân lại kiểm tra đột xuất à?”
“Ừ.”
Tạ Nghiên Chu tựa đầu vào vai Lâm Tri Hạ đầy phiền muộn: “Sau khi mang th/ai tính khí ngày càng lớn, chuyện nhỏ xíu cũng làm ầm ĩ lên.”
“Cô hiểu chuyện hơn cô ấy nhiều, công việc giao cho cô tôi chưa bao giờ phải lo lắng.”
Lâm Tri Hạ cười, không đáp.
Tôi nhớ bốn năm trước khi kết hôn, Tạ Nghiên Chu nắm tay tôi nói: “Thẩm Niệm, sau này chuyện lớn chuyện nhỏ anh đều lo hết, em chỉ cần vui vẻ thôi.”
Khi đó anh ta mới khởi nghiệp, số dư trong thẻ không đủ trả tiền cọc tiệc cưới, chính tôi đã quẹt tiền tiết kiệm của mình để bù vào.
Anh ta nói sau này nhất định sẽ cho tôi cuộc sống tốt đẹp.
Cuộc sống tốt đẹp là như thế nào?
Có lẽ giống như Lâm Tri Hạ vậy.
Tuần trước cô ta bị cảm, Tạ Nghiên Chu hủy một bữa tiệc với khách hàng, đích thân lái xe đưa cô ta đến b/ệnh viện truyền nước.
Năm ngoái tại tiệc tất niên, váy của cô ta bị rá/ch chỉ, Tạ Nghiên Chu trước mặt bao người cởi áo khoác của mình khoác lên vai cô ta, đỡ cô ta xuống sân khấu.
Đồng nghiệp đều nói tổng giám đốc Tạ thật lịch thiệp.
Lịch thiệp đến mức, ngay cả món cô ta không thích ăn, cũng phải đóng gói mang về nhà cho tôi.
“Tổng giám đốc Tạ~”
Lâm Tri Hạ bỗng làm nũng: “Hôm nay có thể về sớm một chút không? Anh đã ăn cơm cùng em rồi, lát nữa xem cùng em một bộ phim nhé.”
Tạ Nghiên Chu nhìn đồng hồ: “Không được, Thẩm Niệm đang ở nhà một mình, anh phải về.”
Lâm Tri Hạ rủ mắt, đặt đôi đũa lên thành bát, không nói gì.
“Được, em hiểu, phu nhân là quan trọng nhất, em chỉ là một thư ký thôi.”
Tạ Nghiên Chu thở dài, rút một tờ giấy ăn đưa qua: “Đừng khóc, chiếc vòng cổ Cartier tuần sau ấy, cái hơn trăm nghìn tệ đó, chẳng phải em thích sao? Ngày mai anh bảo nhân viên giữ lại cho.”
Tôi khựng lại, bình thường chẳng bao giờ thấy Tạ Nghiên Chu m/ua quà cho tôi, anh ta luôn nói công ty cần vốn lớn.