Vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa tiệm trang sức, đầu phố bỗng có một con ngựa h/oảng s/ợ lao tới, đ/âm thẳng vào đám đông.
Phố xá trong chốc lát hỗn lo/ạn, người đi đường kêu thét chạy tán lo/ạn để tránh né.
Mẹ theo bản năng kéo mạnh Tiêu Minh Châu ra sau lưng mình.
Còn tôi vốn đã hoa mắt chóng mặt, bị người chạy trốn va phải, không đứng vững được nữa, ngã nhào xuống đất.
Những chiếc hộp gấm trong lòng cũng văng tung tóe khắp nơi.
Đợi đến khi phu xe đuổi kịp ghì ch/ặt dây cương, con ngựa đi/ên mới chịu yên lặng.
Mẹ đỡ lấy cánh tay Tiêu Minh Châu, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu đầy vẻ h/oảng s/ợ chưa dứt.
"Không sao chứ Minh Châu? Có bị va đ/ập hay trầy xước ở đâu không? Vừa rồi có bị dọa sợ không?"
Cho đến khi x/ác nhận Tiêu Minh Châu vẫn bình an vô sự, bà mới quay đầu lại, ánh mắt rơi xuống người tôi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
"Mày là khúc gỗ à? Đồ rơi mà không biết nhặt lên, chẳng lẽ còn muốn ta phải cúi người nhặt giúp mày sao?"
Chỗ tôi bị ngã đ/au rát, những nốt mẩn đỏ khắp người bị mồ hôi thấm vào vừa ngứa vừa tê dại.
Nhưng tôi không màng tới những điều đó, cắn răng chống tay xuống đất định bò dậy nhặt đồ.
Kết quả đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc trâm vàng lăn dưới chân, trước mắt bỗng tối sầm, trời đất quay cuồ/ng.
Giây tiếp theo, tôi đổ gục xuống đất, hoàn toàn mất đi ý thức.
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Tôi có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, tôi lại trở về thời còn rất nhỏ.
Cây đào ở góc sân vừa nở hoa, mẹ ôm tôi ngồi trên chiếc ghế dài đó, tay cầm nửa miếng bánh táo, từng chút một đút đến bên miệng tôi.
Ánh nắng rơi trên thái dương bà, nét mặt dịu dàng đến lạ thường.
Thế nhưng khung cảnh bỗng chốc thay đổi, bà đứng giữa sân, mặt mày tái mét nhìn chằm chằm vào móng tay tôi vừa nhuộm hoa phượng tiên.
"Còn nhỏ tuổi đã học đòi tô son điểm phấn, là muốn học theo lũ kỹ nữ trong lầu xanh sao?"
Tôi rụt rè giấu tay ra sau lưng.
Bà đã lao tới, đ/è tôi xuống bậc thềm đ/á, dùng kìm nhổ bật mười chiếc móng tay của tôi ra tận gốc.
Tôi gào khóc c/ầu x/in.
"Mẹ ơi, con sai rồi, đừng mà!"
Cảm giác đ/au nhói thấu xươ/ng lan tỏa từ đầu ngón tay.
Cả người tôi run b/ắn lên, bừng tỉnh mở mắt.
Lại thấy một bóng người đang lặng lẽ ngồi bên mép giường.
Là mẹ.
Bà đang nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, không biết đã nhìn như thế bao lâu rồi.
Tôi ngay cả thở mạnh cũng không dám, khẽ gọi một tiếng: "Mẹ."
Tôi cứ ngỡ bà lại nổi gi/ận vì chuyện ban ngày, đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chịu ph/ạt.
Nhưng mẹ không hề m/ắng nhiếc lạnh lùng như thường lệ, ngược lại còn hơi cúi người, đưa tay thử nhiệt độ trên trán tôi.
"Tỉnh rồi à? Đầu còn choáng không?"
Tôi theo bản năng rụt người lại.
Bà nhận ra, bàn tay khựng lại giữa không trung.
Giọng điệu mang theo vài phần mệt mỏi.
"Thanh Sắt, cuộc đời ta đã bị h/ủy ho/ại trong tay gã đàn ông đó rồi."
"Bên ngoài không biết bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của ta, chờ xem con lớn lên lệch lạc, xem ta dạy dỗ ra một đứa giống hệt gã, ta không thể để họ được như ý."
"Con oán ta cũng được, sợ ta cũng được, ta đều phải quản con thật nghiêm."
Tôi ngẩn ngơ nhìn bà, lần đầu tiên mới phát hiện, bên thái dương bà đã điểm xuyết mấy sợi tóc bạc, khóe mắt cũng đã hằn lên những nếp nhăn mảnh.
Trước đây tôi luôn cúi đầu, ngay cả nhìn thẳng vào bà cũng không dám, nên chưa từng để ý.
Người mẹ luôn thẳng lưng, không bao giờ muốn lộ ra nửa phần yếu đuối trước mặt người khác, hóa ra cũng đã già rồi.
Lồng ngựk tôi thắt lại, giọng nói mềm nhũn vang lên.
"Mẹ..."
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Mẹ thở dài, bỗng nhiên nắm lấy bàn tay tôi đang để ngoài chăn.
"Lúc con hôn mê, quan phủ đã đến, nói rằng Minh Châu xảy ra chuyện ở Sùng Văn nữ thục."
"Có một bạn học ngã từ trên bậc thang xuống, đ/ập đầu bị thương, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Gia đình người đó khăng khăng cho rằng là Minh Châu đẩy."
"Nữ thục đã báo lên phủ nha, ngày mai sẽ đến bắt người hỏi chuyện. Nếu thực sự bị định tội, cuộc đời Minh Châu coi như tiêu tan hết."
Bà nhìn xoáy vào tôi: "Thanh Sắt, ngày thường con rất ít khi ra ngoài, sai dịch ở phủ nha chưa từng gặp con."
"Con nhận tội thay nó đi, được không? Chỉ cần nói hôm đó con đến nữ thục đưa đồ, vì tranh chấp với người ta nên mới lỡ tay."
Tôi gần như tưởng mình nghe nhầm.
"Mẹ... mẹ nói gì cơ?"
Giọng tôi r/un r/ẩy không thể kiểm soát.
"Để con đi nhận tội thay chị ấy? Đó là phải ngồi tù đấy ạ."
"Mẹ đã lo Iót ở phủ nha rồi, sẽ không để con chịu tội nặng đâu."
"Đợi cô nương kia tỉnh lại, nói rõ là do mình sơ ý ngã, con sẽ được về thôi, không mất bao lâu đâu."
Bà nói đoạn, nhấn mạnh giọng: "Thanh Sắt, cha con n/ợ mẹ con Minh Châu những gì, con thay ông ta trả lại, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa."
Câu nói này tôi đã nghe quá nhiều, quá nhiều lần rồi.
Nhỏ thì là một chiếc trâm hoa, một đĩa điểm tâm, lớn thì là tư cách vào nữ thục đọc sách.
Chỉ cần tôi và Tiêu Minh Châu xảy ra mâu thuẫn, mẹ sẽ dùng câu này để ép tôi.
Trước đây tôi luôn lặng lẽ chịu đựng, ép bản thân phải nhượng bộ."