Các làng còn lại hạn hán nhẹ hơn, giảm ba phần.

"Điền hộ vốn đã khó khăn, nếu vẫn thu đủ số tô như mọi năm, e là sẽ dồn người ta vào đường ch*t."

Lý quản sự lộ vẻ khó xử:

"Cô nương, chuyện giảm tô này đụng chạm đến phần chia của các thế gia, trước giờ chưa ai dám dễ dàng đề cập."

"Mạo muội thay đổi, sợ là sẽ đắc tội với người ta."

Tay tôi cầm bút khựng lại, khẽ nói:

"Điện hạ thường nói, bách tính an ổn mới là gốc rễ."

"Hè này nắng nóng hạn hán kéo dài, nếu vẫn thu đủ số tô, lưu dân sẽ chỉ càng nhiều thêm."

"Lợi hại nặng nhẹ, Điện hạ trong lòng đều rõ, ta soạn xong tờ trình, tự khắc sẽ dâng lên để Điện hạ định đoạt."

Tôi cúi đầu tiếp tục viết, nhưng tâm trí lại trôi về quá khứ.

Năm đó cũng là đại hạn, lưu dân từ ngoài thành tràn vào, quỳ dưới cửa sau phủ họ Tiêu c/ầu x/in một bát nước.

Mẹ ra lệnh cho hộ viện chặn cửa, ngồi trên sảnh quạt gió, lạnh lùng nói:

"Trời hạn là thiên tai, liên quan gì đến nhà họ Tiêu ta?"

"Hôm nay ta cho, ngày mai sẽ có gấp mười gấp trăm người tới, ta cho nổi không?"

"Đi, đuổi chúng đi xa một chút, đừng làm bẩn bậc thềm cửa."

Hộ viện cầm gậy gộc đi ra, chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên tiếng khóc than.

Tôi đứng ở cửa, nhìn qua khe cửa thấy một ông lão chống gậy tre, bị người ta xô đẩy lảo đảo, ngã nhào xuống nền đất nóng bỏng.

Ông lão bò hai lần mới đứng dậy được, miệng lẩm bẩm gì đó, bị bụi bay m/ù mịt phủ kín mặt.

Tôi nhìn bóng lưng liêu xiêu của ông lão, lòng đ/au thắt lại, nhưng ngay cả một câu xin tha cũng không dám nói.

Giờ đây cuối cùng tôi cũng có cơ hội làm điều gì đó, dù phải chịu rủi ro, tôi cũng muốn thử một lần.

Tờ trình dâng lên chưa đầy nửa ngày, Trưởng công chúa đã phê chuẩn, chỉ viết đúng bốn chữ:

"Chiểu thử thi hành."

Tin tức truyền ra chưa đầy hai ngày, trong dân gian đã bàn tán xôn xao.

"Nghe gì chưa? Nữ quan họ Tiêu mới tới phủ Công chúa, vừa nhậm chức đã đề xướng miễn giảm tô thuế mùa thu cho điền hộ ba huyện ngoài thành! Đây là động chạm đến miếng bánh của bao nhiêu người, nàng còn trẻ tuổi vậy mà dám nói là làm!"

"Chẳng phải sao, đổi là người khác, ai dám đắc tội với những đại gia thế tộc đó? Chỉ có cô nương họ Tiêu này, thực lòng lo nghĩ cho bách tính bên dưới."

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Khi Tần Nữ Sử kể cho tôi nghe những lời đồn này, tôi đang đứng dưới lều cháo bố thí ở phía Tây thành.

Hơi nóng hầm hập, dưới lều đặt mấy cái nồi lớn.

Một nồi nấu cháo loãng, một nồi nấu trà kim ngân hoa giải nhiệt, tiếng nước sôi hòa lẫn với tiếng ve kêu.

Bên cạnh dựng một lều y tế đơn sơ, Chu đại phu đang ngồi bắt mạch, châm c/ứu cho bách tính bị say nắng.

Nghe vậy, tôi cúi đầu, vành tai nóng rực, xấp bát trong tay suýt chút nữa không cầm vững.

"Ta... chỉ làm việc trong phận sự thôi."

Tôi nói nhỏ.

Tần Nữ Sử đứng dưới bóng cây bên lều, nhàn nhạt lên tiếng:

"Việc trong phận sự, người khác chưa chắc đã chịu làm."

"Ngươi dám gánh vác, chịu thấu hiểu, đã là hiếm có rồi."

Tôi mím môi, không đáp lại, cúi đầu giúp bà lão chia cháo mát.

Chu đại phu làm xong một lượt, lau mồ hôi trên trán rồi đi đến bên cạnh tôi, chân thành than thở:

"Nay nữ tử thế gia phần lớn được nuôi dạy trong khuê phòng, hưởng hết vinh hoa phú quý, nào đã thấy qua nỗi khổ của lưu dân giữa trời nắng gắt?"

"Cô nương chịu bỏ tâm sức, dựng lều bố thí, nghĩa chẩn c/ứu người, đúng là lòng đầy nhân thiện."

Bách tính xếp hàng xung quanh liên tục phụ họa, từng tiếng cảm ơn, khen ngợi nhẹ nhàng rơi vào tai.

Lòng tôi ấm áp, lại hơi chua xót.

Nếu là trước đây, mẹ nghe thấy những lời này, chắc chắn sẽ quát m/ắng, nói tôi tâm tư lẳng lơ, chỉ biết tranh thủ cảm tình của người khác.

Thế nhưng ở đây, mỗi việc tôi làm đều được người ta nhìn thấy rõ ràng, chân thành công nhận.

Cuối cùng tôi không cần phải co mình lại, không cần sợ làm việc tốt mà bị trách m/ắng nữa.

Trưởng công chúa từng nói, tôi không cần phải sống nhìn sắc mặt người khác nữa, sau này có thể sống vì chính mình.

Tôi đang cúi đầu sắp xếp gói th/uốc, nghĩ đến ngày mai sẽ bổ sung thêm một đợt trà giải nhiệt.

Đằng xa bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Nội thị phủ Công chúa mồ hôi nhễ nhại chạy tới, hạ thấp giọng nói:

"Tiêu nữ quan! Không xong rồi!"

Tim tôi đ/ập mạnh, động tác trên tay đột ngột dừng lại.

"Sao vậy?"

"Trước cửa phủ náo lo/ạn lên rồi!"

Nội thị thở không ra hơi, gấp gáp nói:

"Là mẹ và chị gái của cô, hai người quỳ trước cửa phủ Công chúa, công khai khóc lóc kêu oan, nói cô mạo danh thay thế chức vụ nữ quan vốn dĩ thuộc về chị gái!"

"Giờ đây bách tính bên đường vây kín không lối thoát, tiếng người ồn ào náo động, tình hình sắp không kìm chế nổi nữa rồi!"

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Khi tôi đến trước cửa phủ Công chúa, dưới bậc thềm đỏ thắm đã vây kín một vòng người.

Hơi nóng bọc lấy những tiếng bàn tán ồn ào ập tới.

"Nghe nói gì chưa? Người đang quỳ là mẹ ruột và chị gái của Tiêu nữ quan, lặn lội đường xa tới, nói là muốn đòi lại công đạo gì đó."

"Đòi công đạo? Công đạo gì? Chẳng lẽ thấy người ta vào được phủ Công chúa rồi, gh/en ăn tức ở nên tới quậy phá?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm