“Phương Đường Đường, vào ngày đại hỷ của tôi, cô mặc váy cưới giống hệt tôi, khoác tay vị hôn phu của tôi, có phải cô đã sớm muốn thay thế vị trí cô dâu này của tôi rồi không?”

Phương Đường Đường lập tức đỏ hoe mắt, tỏ vẻ ủy khuất:

“Chị ơi, chỉ là một bộ quần áo thôi mà, sao chị lại nói em như thế? Ai mà không biết chị yêu Vân Chu ca sâu đậm đến nhường nào, sao em có thể tranh giành anh ấy với chị được.”

Lời vừa dứt, Thẩm Vân Chu lập tức bước lên ôm lấy cô ta, đ/au lòng vuốt ve khuôn mặt cô ta:

“Dung Nhiễm, sao cô ăn nói khó nghe thế? Tôi thích ai là chuyện của tôi, cần gì phải để Đường Đường tranh giành?”

Nói đoạn, anh ta kéo Phương Đường Đường đứng sóng vai trước mặt tôi:

“Đúng rồi, Đường Đường nói chưa từng được làm cô dâu, chưa từng thấy cảnh tượng hỷ sự nào, hôn lễ này tôi sẽ tổ chức với Đường Đường trước để thỏa mãn tâm nguyện của cô ấy.”

“À, chỗ của hồi môn của cô cứ đưa cho Đường Đường đi, dù sao cô ấy cũng đang tổ chức hôn lễ với tôi, không có của hồi môn thì thật là bần hàn.”

Tôi lập tức ch*t lặng trước sự kỳ quái của Thẩm Vân Chu. Dù đã không còn chút hy vọng nào, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi thêm một câu:

“Thế còn tôi thì sao?”

“Cô cứ đứng bên cạnh đợi đi, đợi tôi và Đường Đường tổ chức xong hôn lễ, rồi sẽ làm lễ với cô sau.”

“Cô yên tâm, tôi đã nói sẽ cưới cô thì tất nhiên sẽ cưới. Đương nhiên, mấy điều kiện tôi đã nói cô phải làm cho tốt, sau này phải sống hòa thuận với Đường Đường như chị em.”

Tôi nhìn dáng vẻ coi đó là lẽ đương nhiên của Thẩm Vân Chu, tức đến bật cười.

Bắt tôi phải làm chị em với một đứa trẻ mồ côi, lại còn để một đứa học sinh cấp hai ngồi vào vị trí Giám đốc tài chính của Tập đoàn Dung thị, rồi còn muốn lấy đi số sính lễ giá trị trên trời mà Cố Ngôn Sâm đã tặng tôi.

Trong đầu anh ta chứa toàn phân sao?

Khoảnh khắc này, tôi không còn gi/ận nữa, mà lại cảm thấy vô cùng biết ơn Phương Đường Đường.

Nếu không có cô ta, tôi thật sự không biết vị hôn phu lớn lên cùng mình lại là kẻ vô sỉ hạ lưu đến thế.

Nếu thật sự kết hôn, sinh con, đợi đến khi anh ta ngồi lên ghế tổng giám đốc, thì lúc đó tôi có khóc cũng chẳng còn nước mắt mà rơi.

Ngay lúc này, tôi nở một nụ cười ngọt ngào:

“Được, Thẩm Vân Chu, hai người tổ chức hôn lễ đi, chúc hai người tân hôn vui vẻ, tôi đi vào trong thay váy cưới đây.”

Dù sao mặc chung váy cưới với một kẻ đê tiện, tôi thấy thật xui xẻo.

Khoảnh khắc tôi xoay người, đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của Thẩm Vân Chu lập tức cười ồ lên:

“Thẩm ca đỉnh thật, một ngày cưới tận hai cô dâu.”

“Sau này Đường Đường chính là đại tẩu của chúng ta, đại tiểu thư bất tài kia chỉ có thể làm thiếp thôi.”

Giọng đắc ý của Thẩm Vân Chu vang lên:

“Dung Nhiễm không dám không nghe lời tôi đâu, dù là Tập đoàn Dung thị hay việc nghiên c/ứu ở viện, không có tôi là cô ta tiêu đời hết.”

Tôi cười khẩy, treo cho anh ta cái chức phó tổng công ty chẳng qua là để thuận tiện cho việc đưa bằng sáng chế ra thị trường, vậy mà anh ta lại tưởng mình gh/ê g/ớm lắm sao.

Đợi tôi thay váy cưới xong bước ra, Thẩm Vân Chu đã khoác tay Phương Đường Đường đứng trên sân khấu.

Hai người nhìn nhau đắm đuối, đang trịnh trọng trao nhẫn.

Ngay khoảnh khắc lễ thành, Thẩm Vân Chu ôm chầm lấy Phương Đường Đường, hôn lấy hôn để.

Đôi môi vốn đã sưng tấy của Phương Đường Đường lại càng đỏ và sưng hơn.

Đôi mắt cô ta mơ màng, má đỏ ửng, đổ rạp vào lòng Thẩm Vân Chu.

Hai tay cô ta bấu ch/ặt lấy ngựk anh ta, tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đúng là kẻ thấp kém không thể bước lên mặt bàn.

Hiện trường hôn lễ tại sảnh khách sạn năm sao sang trọng, vậy mà lại biến thành một thước phim ngoại tình trong khách sạn.

Nhưng đám anh em của Thẩm Vân Chu chẳng chút bận tâm, cùng nhau vỗ tay hoan hô:

“Thẩm ca, hôn tiếp đi, Đường Bảo đang đợi kìa!”

“Thẩm ca, cho anh em xem một nụ hôn mãnh liệt đi, yêu bao nhiêu thì hôn phải sâu bấy nhiêu.”

Thẩm Vân Chu ngẩng đầu nhìn mấy người bọn họ cười, rồi nhanh chóng ôm ch/ặt Phương Đường Đường vào lòng, thực hiện một nụ hôn kiểu Pháp dài đằng đẵng.

Tiếng chụt chụt vang vọng cả đại sảnh sang trọng.

Bạn bè, đối tác và người thân của nhà họ Dung bắt đầu xì xào bàn tán:

“Chuyện gì thế này? Hôm nay chẳng phải là hôn lễ của Dung đại tiểu thư và Thẩm tổng sao? Sao lại đổi cô dâu rồi?”

“Đúng vậy, đại tiểu thư mặc váy cưới đứng bên cạnh là có ý gì?”

Chưa đợi Thẩm Vân Chu lên tiếng, đám bạn bè của anh ta đã lớn tiếng la hét:

“Hôm nay là hôn lễ của Thẩm ca và Đường Bảo của chúng tôi, Dung đại tiểu thư phải xếp thứ hai, chỉ có thể làm thiếp cho Thẩm tổng thôi.”

“Dung Nhiễm, sau này biết điều thì gặp chúng tôi phải cúi đầu hành lễ, nếu không Thẩm ca sẽ không lên giường với cô đâu.”

Thẩm Vân Chu cuối cùng cũng chịu ngừng “gặm” cái miệng heo kia, anh ta ngẩng đầu lau miệng, đắc ý nhìn tôi:

“Dung Nhiễm, giờ đến lượt chúng ta tổ chức hôn lễ rồi.”

“Đúng rồi, cô mau công khai thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và thư mời làm việc của Đường Đường đi, nếu không hôn lễ hôm nay tôi sẽ không cử hành với cô đâu.”

Ngay khoảnh khắc anh ta bước tới định kéo tay tôi, tôi nở một nụ cười thật tươi, rồi vung tay t/át thẳng vào mặt anh ta một cái đ/au điếng:

“Thẩm Vân Chu, hôm nay không có hôn lễ, chỉ có cái t/át này thôi.”

Chưa đợi anh ta kịp phản ứng, tôi xoay người lấy micro, trịnh trọng tuyên bố với tất cả quan khách:

“Vì ông Thẩm Vân Chu đã kết hôn lập gia đình, việc nhận nuôi của nhà họ Dung tôi đến đây là kết thúc, từ nay về sau không còn bất cứ qu/an h/ệ gì với nhà họ Dung nữa.”

Nói xong, tôi ném tờ giấy từ bỏ quyền nuôi dưỡng do chính tay cha tôi viết thẳng vào mặt anh ta.

Cả hội trường xôn xao, Thẩm Vân Chu lập tức tái mặt, gầm lên:

“Dung Nhiễm, cô có gh/en t/uông thì cũng phải xem địa điểm chứ, còn làm lo/ạn nữa thì cả đời này cô đừng hòng gả cho tôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm