"Vụ n/ổ sú/ng ở Fiji ba ngày trước. Ảnh hiện trường báo chí địa phương chụp được, cô nhìn người phụ nữ này xem."
Lục Thiếu Hoàn cúi đầu nhìn.
Ảnh mờ, nhưng góc nghiêng đó hắn nhận ra.
Cho dù cô có cố tình che giấu, hắn vẫn nhận ra.
Hắn đứng dậy, giọng khàn đặc.
"Chuẩn bị máy bay, đi Fiji ngay bây giờ."
Vụ n/ổ sú/ng ở bãi biển nhanh chóng được làm rõ.
Là do con trai thứ ba nhà họ Bùi gây ra.
Bùi Triều Sinh vì bênh vực Bùi Triều Dữ mà phá hủy sự nghiệp của người em thứ ba.
Kẻ đó chó cùng rứt dậu, thuê người trả th/ù.
Bùi lão gia nổi trận lôi đình, ngay trong ngày tước đoạt toàn bộ cổ phần của nó, tống sang một mỏ khoáng sản hẻo lánh ở Úc để quản thúc.
Chuyện đã kết thúc.
Nhưng Bùi Triều Sinh vẫn không yên.
Anh bắt đầu xuất hiện trước cổng trang viên tôi ở mỗi ngày.
Hôm nay là lần thứ chín.
Tôi đẩy cửa lớn ra, một chiếc Land Rover màu đen đỗ ngang cổng, chắn kín mít.
Bùi Triều Sinh dựa vào cửa xe, tay cầm hai cốc cà phê.
"Cô Giang, trùng hợp thật. Có muốn tôi cho quá giang một đoạn không?"
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Bùi Triều Sinh, đây là trước cửa nhà tôi. Chẳng có gì là trùng hợp cả."
Anh cười, đưa một cốc cà phê qua.
"Khu vực này mới xảy ra chuyện, cô lại không chịu dùng vệ sĩ tôi sắp xếp. Tôi đưa cô đi sẽ an toàn hơn."
Tôi nhận lấy cà phê, có chút bất lực.
Khi đó đưa Bùi Triều Dữ về, một phần vì mềm lòng, một phần là muốn mượn thế lực nhà họ Bùi để chặn Lục Thiếu Hoàn.
Tính cách của Lục Thiếu Hoàn tôi hiểu quá rõ.
Không từ mà biệt, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Có nhà họ Bùi ở đây, ít nhất hắn không dám làm càn.
Nhưng tôi không ngờ, vùng nước nhà họ Bùi này cũng không hề yên ả.
Tôi định ở lại Fiji thêm một tháng nữa rồi đi.
Đến lúc đó, Lục Thiếu Hoàn chắc đã tuyệt vọng rồi.
Bùi Triều Sinh thấy tôi không từ chối cà phê, lấy từ ghế sau ra một bó hoa cát tường trắng.
"Tối nay có một quán đồ Nhật mới mở, đi ăn cùng tôi nhé?"
Tôi nhận lấy hoa, vừa định lên xe.
Một chiếc sedan màu đen lao tới từ cuối đường, phanh gấp dừng lại.
Cửa xe bật mở.
Một người lao tới túm lấy cổ tay tôi.
"Sơ Ảnh."
Lục Thiếu Hoàn.
Hốc mắt hắn lõm sâu, râu ria lởm chởm.
Sơ mi nhăn nhúm như vừa móc ra từ vali.
"Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi."
Hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi, đ/au đến mức phát run.
"Em theo anh về đi. Không phải em muốn ngắm cực quang sao, anh đưa em đi Iceland. Đi đâu cũng được."
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
"Lục Thiếu Hoàn, anh tìm nhầm người rồi. Muốn đi nghỉ dưỡng thì tìm vợ con anh đi. Tôi không còn liên quan gì đến anh nữa."
Tôi dùng sức rút tay ra. Hắn không buông.
"Anh đã ly hôn với Hứ Ảnh Chân rồi!"
Giọng hắn khàn đặc, như mấy ngày không uống nước.
"Sau khi em đi anh chẳng làm được gì cả. Ăn không ngon ngủ không yên. Sơ Ảnh, anh sai rồi, em quay về được không."
Lời chưa dứt, Bùi Triều Sinh đã túm lấy cổ áo sau của hắn, nhấc bổng lên như nhấc một con chó rồi vứt ra sau.
Lục Thiếu Hoàn loạng choạng ba bước mới đứng vững.
Bùi Triều Sinh chắn trước mặt tôi, nghiêng đầu nhìn tôi.
"Ai đây? Có cần tôi xử lý giúp không."
Lục Thiếu Hoàn nhìn thấy Bùi Triều Sinh, lại nhìn thấy bó hoa trong tay tôi, sắc mặt thay đổi.
"Cô có qu/an h/ệ gì với gã này."
Hắn nghiến răng.
"Giang Sơ Ảnh, cô mới rời đi bao lâu mà đã cặp kè với đàn ông khác rồi?"
Bùi Triều Sinh mặt không cảm xúc bẻ khớp ngón tay.
Tôi kéo lấy cánh tay Bùi Triều Sinh, dựa sát vào anh, mỉm cười với Lục Thiếu Hoàn.
"Tôi ở bên ai, không liên quan đến anh."
"Chúng ta ly hôn rồi."
"Còn đến quấy rầy tôi nữa, bạn trai tôi không phải là người dễ tính đâu."
Bùi Triều Sinh nhướng mày, không phủ nhận.
Lục Thiếu Hoàn lồng ngựk phập phồng dữ dội.
"Gã đó là cái thá gì."
Hắn trừng mắt nhìn tôi.
"Dù em có chạy đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ đưa em về."
Hắn quay sang nhìn Bùi Triều Sinh, lấy từ trong túi ra một tấm thẻ.
"Trong này có năm triệu đô la Mỹ! Rời xa cô ấy, tiền là của anh!"
Bùi Triều Sinh cúi đầu nhìn tấm thẻ, cười.
Anh không nhận.
Thậm chí không lên tiếng.
Chỉ nhìn Lục Thiếu Hoàn bằng ánh mắt như đang nhìn một trò hề.
Tôi lên tiếng.
"Lục Thiếu Hoàn, trước khi đến anh không tra xem anh ấy là ai sao?"
"Nhà họ Bùi Nam Thái Bình Dương. Anh có bản lĩnh thì cứ việc cư/ớp tôi từ tay nhà họ Bùi đi."
Sắc mặt Lục Thiếu Hoàn xám ngoét, lùi lại nửa bước.
"Dù là vậy, tình cảm mười năm của chúng ta..."
"Anh còn gia đình mà! Bố anh, em trai anh, họ anh cũng không cần nữa sao?"
Tôi bật cười thành tiếng.
"Anh có biết tại sao mẹ tôi lại trầm cảm mà ch*t sớm không? Vì bố tôi nuôi mẹ của Hứ Ảnh Chân bên ngoài, nuôi suốt hai mươi năm đấy!"
"Tôi bị họ lừa cả đời! Anh nghĩ tôi còn quan tâm sao?"
Lục Thiếu Hoàn môi r/un r/ẩy, giọng lạc đi.
"Em đã hứa với anh rồi mà. Em nói lấy tiền xong là xóa bỏ mọi ân oán..."
Tôi ngắt lời hắn.
"Đúng vậy, xóa bỏ mọi ân oán."
"Bao gồm cả tình cảm mười năm của chúng ta."
Tôi xoay người kéo Bùi Triều Sinh.
"Đi thôi, tôi không muốn nhìn thấy hắn."
Bùi Triều Sinh cùng tôi lên xe.
Lúc ăn cơm anh mới thản nhiên nói một câu.
"Xử lý xong rồi, hắn sẽ không đến nữa đâu."
Tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Sau này tôi nghe nói, Lục Thiếu Hoàn bị người ta khiêng lên máy bay đưa về Hương Cảng.
Xươ/ng bánh chè chân trái bị vỡ.
Việc đầu tiên sau khi về Hương Cảng, hắn nh/ốt Hứ Ảnh Chân vào căn biệt thự ở B/án Sơn, c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài của cô ta.