"Được rồi, đừng cãi nhau nữa, để đứa nhỏ vào phòng chúng ta tắm đi, nó rét run cầm cập thế kia rồi."

Mắt Vương Đại Ngưu sáng rực lên, không thể chờ đợi thêm mà muốn chui vào trong, nhưng bị tôi chặn lại.

"Vào trong rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?"

Bàn tay Lý Điềm Điềm đang định nắm lấy tay Vương Đại Ngưu khựng lại giữa không trung.

Tiếng xì xào bàn tán của mọi người bỗng chốc im bặt, ngay cả Đinh Tiểu Nhu cũng không dám lên tiếng.

Vương Lệ Phương ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng, nghiến răng ken két: "Con khốn, mày nhất định phải dồn tao vào đường cùng sao?"

Đôi mắt gian xảo của bà ta đảo một vòng, nét mặt hung á/c đột nhiên giãn ra.

"Thôi được rồi, nếu Tiểu Mạt đã nghĩ chúng ta x/ấu xa như vậy, chúng ta không vào nữa."

"Nhưng quần áo thằng bé ướt sạch rồi, để nó cởi ra. Phòng các em có máy sấy, mang vào giúp nó sấy khô chắc được chứ?"

Đinh Tiểu Nhu không hề suy nghĩ liền nhận lấy quần áo: "Tất nhiên là được, em không có lòng dạ sắt đ/á như ai đó đâu."

Chợt nhớ ra điều gì, lòng tôi chùng xuống: "Không được!"

Thế nhưng, Đinh Tiểu Nhu đã cắm điện vào rồi.

"Pạch" một tiếng, tủ điện nhảy aptomat.

Cả tòa ký túc xá chìm vào bóng tối mịt m/ù.

Ký túc xá không được dùng thiết bị điện công suất lớn, lần trước Đinh Tiểu Nhu dùng máy sấy này cũng đã làm nhảy điện.

Lần đó phải nhờ Vương Lệ Phương gọi người đến sửa, rõ ràng bà ta cố tình làm vậy.

"Mất điện rồi, mất điện rồi!", bóng tối đột ngột ập đến khiến đám đông hóng hớt rơi vào hỗn lo/ạn.

Mọi người tan tác như chim vỡ tổ, trong lúc hỗn lo/ạn, tôi còn chưa kịp phản ứng.

Một bóng người thấp bé đã nhanh nhẹn lẻn vào trong.

Giây tiếp theo, "rầm" một tiếng. Cửa bị khóa trái từ bên ngoài.

Tim tôi thắt lại.

Theo phản xạ, tôi bấm gọi 110, nhưng phát hiện do ảnh hưởng của cơn bão, hoàn toàn không có sóng.

Sự sợ hãi bủa vây lấy tôi, tôi đ/ập cửa ầm ầm hét lớn: "Mở cửa!"

Ngoài cửa chỉ truyền đến giọng nói cố tình phóng đại của Vương Lệ Phương.

"Cái ổ khóa phòng 103 này sao cứ hỏng mãi thế, phiền phức thật."

Tôi dùng hết sức bình sinh đ/ập cửa từng hồi, còn Đinh Tiểu Nhu thì vẫn mỉa mai đầy kh/inh bỉ.

"Lớp trưởng Hứa, cô có thôi đi không? Khóa này không phải lần đầu hỏng, đêm mưa bão thế này cô bảo chị Vương đi đâu tìm người sửa..."

"Này chị, ít ra chị cũng giúp bật đèn lên đi, tôi chẳng nhìn thấy gì cả..."

Những dòng bình luận lại xuất hiện: "Đừng bật đèn pin điện thoại!"

"Mày quen thuộc phòng ký túc xá, trong bóng tối mày có lợi thế hơn Vương Đại Ngưu."

"Bên phải phía sau mày, trên bàn có một lọ hạt tiêu."

Tôi không quan tâm đến lời Đinh Tiểu Nhu, bàn tay lạnh ngắt đổ mồ hôi, nắm ch/ặt lấy lọ hạt tiêu.

Cơn mưa tầm tã che kín bầu trời.

Bóng tối ngột ngạt thấm vào từng ngóc ngách của ký túc xá.

Vương Đại Ngưu phát ra giọng nói âm u.

"Chị Tiểu Nhu, tối quá, Ngưu Ngưu sợ lắm, chị ôm em được không?"

Nhận ra nó định làm gì, hơi thở tôi như đông cứng, gai ốc toàn thân dựng ngược lên.

"Em ngoan, đừng sợ. Chị qua ngay đây."

Đinh Tiểu Nhu chỉ mải cúi đầu tìm điện thoại, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang cận kề.

Nín thở, tôi lần mò theo bàn học phía sau, lặng lẽ dịch chuyển từng chút một.

Tuy không nhìn rõ, nhưng tôi biết vị trí cơ bản trong phòng.

Nhà vệ sinh nằm ngay sau giường của Đinh Tiểu Nhu, ở cuối lối đi.

Tranh thủ lúc Vương Đại Ngưu dồn sự chú ý vào Đinh Tiểu Nhu, tôi định lẻn vào đó.

Nhưng Đinh Tiểu Nhu đột nhiên hét lớn: "Điện thoại đây rồi!"

Lời vừa dứt, một luồng sáng trắng chói mắt chiếu thẳng vào mặt Vương Đại Ngưu.

Ngay lập tức, vẻ mặt đê tiện của nó lộ rõ mồn một.

Vương Đại Ngưu ở cuối lối đi lao tới như một con thú dữ xổng chuồng.

Nó nhe hàm răng vàng khè, giang rộng đôi tay định vồ lấy Đinh Tiểu Nhu.

"Á!", Đinh Tiểu Nhu hét lên, quay đầu chạy vào nhà vệ sinh.

Tôi chỉ cách đó một bước chân, vội vươn tay ra, dùng sức chặn ch/ặt lấy cửa.

Thế nhưng Đinh Tiểu Nhu không hề màng đến sống ch*t của tôi, cố sức đóng cửa vào trong.

Tôi dùng hết sức kéo cửa ra, ngay khoảnh khắc móng tay như sắp g/ãy rời.

Đinh Tiểu Nhu thò tay ra từ khe cửa, cô ta cười nham hiểm rồi đẩy mạnh tôi về phía Vương Đại Ngưu.

Theo lực đẩy của Đinh Tiểu Nhu, tôi đ/ập thẳng vào cạnh bàn.

Cạnh bàn sắc nhọn đ/âm vào da th!t, cơn đ/au dữ dội ập đến, nước mắt sinh lý trào ra.

Chưa kịp đứng dậy, cơ thể kiệt quệ đã bị Vương Đại Ngưu đ/è bẹp xuống sàn.

Những dòng bình luận lại chạy qua trước mắt.

"Vương Đại Ngưu có hội chứng luyến mẫu nghiêm trọng, thế giới của nó chỉ có Vương Lệ Phương."

"Nó luôn đóng vai đứa trẻ, tâm lý cũng là một đứa trẻ, sợ nhất là Vương Lệ Phương bỏ rơi nó."

Dùng hơi tàn cuối cùng, tôi thốt ra giọng nói khản đặc và đ/ứt quãng.

Tôi nói: "Ngưu Ngưu không ngoan, mẹ không cần con nữa đâu."

Cơ thể Vương Đại Ngưu quả nhiên chấn động, nó ngẩng cái đầu đang vùi vào xươ/ng quai xanh của tôi lên.

Nó nhìn xuống tôi đầy ngẩn ngơ.

Tôi chộp lấy lọ hạt tiêu rơi dưới đất, hất mạnh vào mắt nó.

"Á!", nó lập tức buông tay đang đ/è tôi ra, ôm mặt đứng bật dậy.

"Nhanh! Đừng phát ra tiếng động, trốn đi!", bình luận chạy qua.

Không kịp suy nghĩ, tôi chui ngay xuống gầm giường gần đó.

"Người đâu rồi? Ra đây, tất cả ra đây cho tao!"

"Ch*t ti/ệt! Tất cả đều đáng ch*t!".

Nó ch/ửi bới, như một con ruồi mất đầu, quay cuồ/ng trong bóng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm