"Vậy cửa phòng ký túc xá là ai khóa trái?" Viên cảnh sát đứng bên cạnh bước lên nửa bước, lên tiếng truy hỏi.
Tôi theo lời cảnh sát, ngẩng phắt đầu nhìn ra ngoài cửa.
Hành lang trống trải làm gì còn bóng dáng Vương Lệ Phương, bà ta đã sớm lẻn đi mất hút từ trước khi cảnh sát xông vào rồi.
Cảnh sát sau khi kiểm tra sơ bộ hiện trường, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, giọng điệu ôn hòa hỏi tôi.
"Cô bé, bây giờ em có đứng dậy được không? Chúng tôi cần em theo về đồn cảnh sát để lấy lời khai."
Tôi hít sâu một hơi, nén sự r/un r/ẩy trong cổ họng, chậm rãi gật đầu với cảnh sát.
Vịn vào bức tường lạnh lẽo của ký túc xá, tôi từng chút một đứng thẳng dậy.
Đầu gối vì vừa nãy bị đ/è xuống đất nên vẫn không kiểm soát được mà r/un r/ẩy không ngừng.
Ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào, cơn mưa bão đã dần tạnh.
Chân trời vốn bị mây đen dày đặc che kín, giờ đây chậm rãi lộ ra một chút ánh sáng nhạt.
Cảnh sát nhanh chóng x/ác minh tình hình của hai mẹ con Vương Lệ Phương.
Đúng như những gì bình luận nói, Vương Đại Ngưu là một gã lùn đã ba mươi hai tuổi.
Vì ngoại hình của mình, ở quê nhà nơi ai cũng biết rõ gốc gác, hắn mãi không tìm được vợ, phải chịu đủ mọi ánh nhìn kh/inh bỉ.
Để thỏa mãn nhu cầu của Vương Đại Ngưu, Vương Lệ Phương đã đưa hắn đến thành phố.
Ban đầu, Vương Đại Ngưu dựa vào ngoại hình giống trẻ con để sàm sỡ các cô gái trẻ trên tàu điện ngầm.
Sau này số lần nhiều lên bắt đầu gây nghi ngờ, cộng với d/ục v/ọng của hắn bành trướng, ngày càng không được thỏa mãn.
Hắn liền liên kết với Vương Lệ Phương, có những hành động tiến xa hơn...
Bước ra từ đồn cảnh sát, tôi vẫn còn cảm giác sợ hãi, vừa thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại rung lên.
Mở điện thoại ra xem, mọi nhóm WeChat của trường đều bùng n/ổ.
Toàn là những lời lẽ khó nghe nói tôi đói khát không chịu nổi.
Tôi từng chút từng chút lướt lên trên, đầu ngón tay lướt trên màn hình cũng đang r/un r/ẩy.
Lướt đến trên cùng, lại là Đinh Tiểu Nhu đang tung tin đồn nhảm!
"Tất cả mọi người đều tưởng người đó là trẻ con, chỉ có cô ta ngay từ đầu đã nhấn mạnh đối phương là nam giới."
"Chắc chắn là cô ta biết ngay từ đầu đối phương là đàn ông, chúng ta đều bị cô ta lừa rồi!"
"Thật ra là cô ta ép con trai chị Vương lấy thân trả n/ợ tiền bìa các-tông, nếu không thì đe dọa chị Vương khiến bà ta mất việc!"
"Cô ta giả vờ thanh cao giữ quy tắc trước mặt chúng ta, chẳng qua chỉ là để tiện phủi sạch qu/an h/ệ sau khi xảy ra chuyện."
"Thật ra gã đàn ông vừa vào ký túc xá, cô ta đã không thể chờ đợi mà lao vào cắn x/é."
"Không ngờ giáo viên chủ nhiệm đột kích, phát hiện cô ta và gã đàn ông ôm nhau trên đất, cô ta liền bảo là người khác b/ắt n/ạt mình."
"Hai mẹ con chị Vương đáng thương, chỉ là quá thật thà không biết ăn nói, bị cô ta vu khống ngược lại."
Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình điện thoại, những chữ đó như những cây kim nung đỏ, đ/âm từng cái vào mắt tôi.
Ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi điện thoại, nhưng vẫn ép bản thân phải lướt xuống dưới.
Mỗi một tin đồn đều đóng đinh tôi lên cột nh/ục nh/ã.
Như thể tôi thật sự đã trở thành cô lớp trưởng đ/ộc á/c chuyên quyến rũ người lùn, lập mưu h/ãm h/ại quản lý ký túc xá.
Còn có người tung cả số phòng ký túc xá, lớp, thậm chí số điện thoại của tôi ra, phía dưới là hàng loạt bình luận "truy lùng nhân thân".
"Loại người này mà cũng xứng làm cán bộ sinh viên? Chúng tôi không phục!"
"Vì danh tiếng nhà trường, đề nghị nhà trường lập tức đuổi học loại cặn bã này!"
"Cô ta vì mấy tấm bìa các-tông nát mà ép chị Vương như thế, lại còn cắn ngược lại người ta?"
Tôi mạnh tay tắt màn hình, lồng ngựk phập phồng dữ dội. Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay bị tôi siết ch/ặt, gần như bóp nát.
Không ngờ trọng sinh một đời, tôi vẫn phải đối mặt với những cơn sóng gió mà bình luận đã nói.
Bước vào lớp học, những ánh mắt nghi ngờ và chán gh/ét đ/âm vào tôi từng nhát một.
Mặc cho giáo viên chủ nhiệm ngăn cản thế nào, những tiếng ồn ào phản đối vẫn không thể dừng lại.
Trong đám đông, Đinh Tiểu Nhu lại lộ ra nụ cười nham hiểm đó, giống hệt lúc cô ta đẩy tôi về phía Vương Đại Ngưu.
Nhưng lần này trong lòng tôi không hề có chút sợ hãi.
Gật đầu ra hiệu với giáo viên chủ nhiệm, tôi sải bước lên bục giảng, cắm điện thoại vào máy chiếu.
Trên màn hình lớn, toàn bộ quá trình xảy ra tối qua hiện lên.
Những quá trình nh/ục nh/ã đó cứ thế phơi bày rõ ràng trước mắt mọi người.
Đoạn ghi hình bắt đầu từ lúc Vương Lệ Phương quỳ xuống khóc lóc kể lể, bà ta nước mắt đầm đìa, làm lay động tất cả mọi người có mặt.
Nhưng khung hình tiếp theo, c/ắt sang toàn bộ lịch sử chuyển khoản do cảnh sát cung cấp.
Không có một khoản nào là Vương Lệ Phương chuyển cho tôi, mà lại có rất nhiều khoản tôi chuyển cho bà ta với ghi chú "giúp bổ sung phí sinh hoạt".
Ngay sau đó, khung hình tiếp theo là camera giám sát ở hành lang trước cửa ký túc xá.
Hình ảnh giám sát cho thấy, rác trước cửa mỗi phòng ký túc xá đều là do tôi đem đi vứt.
Cả lớp vốn đang ồn ào đòi tôi thôi học, lúc này đây im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt Đinh Tiểu Nhu cứng đờ, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Tôi tiếp tục bấm mở đoạn video tiếp theo.
Đinh Tiểu Nhu tự tay nhận lấy quần áo của Vương Đại Ngưu, cắm điện vào lò sấy.
Khoảnh khắc mất điện, Vương Đại Ngưu hạ thấp giọng dụ dỗ Đinh Tiểu Nhu.
Cho đến khi xuất hiện cảnh cô ta thò tay ra từ khe cửa nhà vệ sinh, đẩy tôi ra ngoài một cách tà/n nh/ẫn.
Cả lớp lập tức xôn xao.
"Trời ơi, cô ta còn là người không, lại đối xử với bạn cùng phòng như thế."
"Thấy ch*t không c/ứu thì thôi, sau đó còn tung tin đồn."
"Đúng là sống lâu mới thấy, trường học còn có loại cặn bã này..."