Đúng ngày kỷ niệm kết hôn, chồng đưa tôi đến trung tâm thương mại m/ua giày.

Vừa bước vào cửa hàng, nhân viên b/án hàng đã nhiệt tình mang ra hơn chục đôi giày cao gót nhọn hàng hiệu.

“Anh Thẩm, hàng anh đặt cuối cùng cũng đủ rồi.”

“Đây đều là những mẫu mới nhất của mùa hè, size 36, phu nhân của anh đi chắc chắn sẽ vừa vặn.”

Tôi nhìn xuống đôi chân size 37 của mình, mỉm cười không nói gì.

Nhưng tôi vẫn quẹt thẻ m/ua đống giày đó mang về nhà.

Tối hôm đó, tôi lạnh mặt bảo Thẩm Chi Bái dọn sang phòng sách ngủ.

Anh ta chột dạ ôm chầm lấy tôi từ phía sau.

“Xin lỗi em, tại dạo này anh bận quá nên quên mất em đi giày size bao nhiêu.”

Tôi lắc đầu.

“Không trách anh, giày có vừa hay không, chỉ có chân mới biết.”

“Em muốn thử trước, nếu thực sự không đi vừa, thì vứt hết đi!”

Đương nhiên, đàn ông cũng vậy.

Sáng hôm sau, Thẩm Chi Bái nhìn bàn ăn sạch trơn trống trải mà ngẩn người.

“Hôm nay không nấu bữa sáng à?”

Tôi khoác chiếc áo blazer, nhìn chính mình trong gương toàn thân, trông thật sắc sảo, gọn gàng.

Đợi đến khi tô xong son môi, tôi mới chậm rãi đáp lời anh ta: “Nấu rồi, nhưng nghĩ là anh chưa chắc đã ăn ở nhà, nên tôi đổ cho chó hoang rồi.”

Anh ta tuy không vui nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, đặt một nụ hôn lên trán tôi.

“Không sao, để anh bảo trợ lý tiện đường m/ua giúp một phần mang đến công ty là được.”

Tôi nhếch mép cười khẩy trong lòng.

Cách đây không lâu, tôi vừa nghe cô bạn thân than thở: Đàn ông sẽ không vì một bữa ăn mà cảm kích bạn, nhưng chó thì thật sự có đấy.

Những năm trước, Thẩm Chi Bái bận chạy việc, ăn uống thất thường bên ngoài, dạ dày sớm đã hỏng cả rồi.

Tôi xót anh ta nên đã đăng ký lớp học nấu ăn để học bài bản.

Những bữa cơm sau đó, lần nào tôi cũng xách cặp lồng chạy theo sau ép anh ta ăn, mới dần dần điều dưỡng lại được dạ dày cho anh ta.

Nhưng không biết từ bao giờ, số lần anh ta cho tôi “leo cây” trên bàn ăn ngày càng nhiều.

Cơm canh tôi hâm đi hâm lại, đến cuối cùng chẳng còn ra hình th/ù gì nữa.

Vậy mà lần nào anh ta cũng ăn no uống say mới về.

Nhìn thoáng qua những món ăn đã nguội lạnh, anh ta thản nhiên nói: “Anh ăn rồi, đổ hết vào thùng rác đi, để trong bếp lại thu hút ruồi nhặng.”

Tôi thấy gh/ê t/ởm chỗ da th!t mà anh ta vừa chạm vào.

Tôi quay người lên lầu, rửa mặt rồi trang điểm lại từ đầu.

Thẩm Chi Bái tuy không hiểu tại sao tôi lại tẩy trang rồi vẽ lại, làm chuyện thừa thãi như vậy.

Nhưng anh ta vẫn im lặng ngồi dưới lầu đọc báo chờ tôi.

Kết hôn ba năm, chúng tôi đã quen cùng nhau đi làm.

Vừa ngồi vào ghế phụ, ánh mắt tôi đã bị thu hút bởi một chiếc móc khóa Hello Kitty đính đ/á màu hồng xuất hiện trong xe anh ta.

“Món đồ này xinh thật đấy, nhưng cái bùa bình an em tặng anh trước đây đâu rồi?”

Tôi đưa tay định kéo nó ra.

Trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội vàng ngăn tôi lại.

“Đừng động vào!”

“Phải khó khăn lắm mới đính xong đấy, tốn cả linh… à không, tốn của anh cả ngày trời đấy.”

“Cái này dạo này đang hot lắm, hôm nào có thời gian anh đưa em đi.”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, nơi ẩn chứa đầy rẫy những dối trá.

Thẩm Chi Bái chột dạ nắm lấy tay tôi, nịnh nọt cười: “Bùa hộ mệnh mất rồi, hơn nữa anh cũng không tin cái đó, em chính là ngôi sao may mắn của anh, anh cần thứ đó làm gì.”

Tôi lạnh mặt mỉm cười.

“Đi thôi, trễ giờ rồi.”

Đến công ty, tôi gọi trợ lý đến.

“Vài ngày nữa công ty phát phúc lợi cho nhân viên nữ, mỗi người một đôi Jimmy Choo, em đi thu thập size giày của mọi người đi.”

Cô trợ lý reo hò một tiếng “Tuyệt quá” rồi lập tức thực hiện.

Buổi chiều, tôi lọc ra trong bảng danh sách những nữ nhân viên có đôi chân nhỏ size 36 ít ỏi.

Có lẽ giác quan thứ sáu của phụ nữ quá chuẩn x/ác, tôi khóa ch/ặt ngay vào cái tên đó.

Chu Chỉ Linh.

Giám đốc qu/an h/ệ công chúng mới đến tháng trước, do đích thân Thẩm Chi Bái mở cửa sau cho.

Sắp xếp văn phòng, m/ua chậu hoa đặt trên bàn làm việc của cô ta, thậm chí còn giúp trải thảm trước cửa phòng làm việc của cô ta… một loạt các việc vặt, anh ta đều bao thầu hết.

Thú vị thật, tình cảm tám năm của chúng tôi, cuối cùng vẫn là đơn phương mục nát.

Buổi tối có tiệc xã giao với cấp cao.

Tôi ngồi trong xe đợi Thẩm Chi Bái bước ra, tranh thủ chợp mắt một lát.

Cửa xe bị kéo ra, một cô gái cột tóc đuôi ngựa hai bên thắt nơ chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi.

Biểu cảm có chút ẩn ý, nhưng rất nhanh sau đó, cô ta lại tỏ vẻ kinh ngạc lùi lại vài bước.

Vừa vặn va vào lòng Thẩm Chi Bái đang vội vã chạy đến.

“Sao thế?” Người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy eo cô ta.

“Xin lỗi, em không biết Tần tổng cũng ở trong xe.”

Tôi nhìn qua gương chiếu hậu đá/nh giá người phụ nữ đó.

Dáng người nhỏ nhắn, trông không hẳn là quá xinh đẹp, nhưng được cái tròn trịa linh hoạt, giọng nói nũng nịu, rất dễ khiến đàn ông nảy sinh lòng muốn bảo vệ.

“Ôm đủ chưa! Còn đi nữa không?”

Sắc mặt Thẩm Chi Bái cứng đờ, buông Chu Chỉ Linh ra, ngồi thẳng vào ghế phụ lái.

“Tiểu Chu đi cùng đường với chúng ta.”

“Vợ yêu à, em người đẹp lòng tốt, chắc chắn cũng không nỡ vứt bỏ một cô gái như cô ấy ở ven đường đâu nhỉ?”

Nhìn anh ta nở nụ cười thành kính và nịnh nọt dành cho người phụ nữ khác, lồng ngựk tôi đ/au nhói.

“Hiệu quả kinh doanh của công ty rất tốt, tiền lương phát cho nhân viên đủ để chi trả phí đi lại của cô ta rồi. Nếu hôm nay cô ta cứ nhất quyết chen vào chiếc xe này, thì đó chính là lòng dạ bất chính, cố ý quyến rũ anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm