"Có phải em đang gặp khó khăn gì không? Để chị đưa em đi tìm bố! Bố đang ở phòng bên cạnh đấy!"
Liễu Ý ở nhà họ Vương vốn dĩ đã bị cô lập không nơi nương tựa, nay bị tôi nói một tràng như vậy, nhất thời không kìm được mà bật khóc.
"Đang yên đang lành khóc cái gì?"
Liễu Ý đẫm lệ nhìn tôi, cuối cùng lau nước mắt nói: "Không có gì, em chỉ là quá nhớ chị và bố thôi.
"Chị, chị nghĩ nhiều rồi, em chỉ là rảnh rỗi nên mới đến đây làm thêm thôi, vì ở đây ki/ếm được nhiều tiền, nghề nghiệp thì làm gì có sang hèn đâu.
"Chị ơi, nhà chú Vương tốt lắm! Lộng lẫy xa hoa, các anh chị ấy cũng vô cùng tử tế! Nhưng em là loại người không quen hưởng phúc, vẫn muốn quay về, hay là chúng mình đổi chỗ cho nhau đi?"
Tôi mỉm cười.
Liễu Ý này e là bao nhiêu tâm cơ đều dùng hết lên người tôi rồi.
Thế là tôi giả vờ d/ao động hỏi: "Thật không?"
Liễu Ý gật đầu lia lịa, còn kéo tôi đi tìm bố.
Khi gặp bố, nó lao thẳng vào lòng ông:
"Bố ơi, chị muốn đến nhà chú Vương, để chị ấy đi đi, con nhớ bố ch*t mất, con muốn về nhà sống cùng bố lắm!"
Liễu Ý ôm lấy bố tôi mà than vãn đủ điều.
Tôi đứng bên cạnh, dường như nhìn thấy lại cảnh nó đã thuyết phục mẹ tôi để đổi chỗ cho tôi như thế nào ở kiếp trước.
Bố tôi đầy vẻ khó xử nhìn tôi: "Nhưng mà chị con..."
Trong lúc cấp bách, Liễu Ý quỳ rạp xuống đất:
"Bố! Con thực sự trải nghiệm được vinh hoa phú quý mới biết, trong xươ/ng tủy con vẫn là người trọng tình trọng nghĩa! Mẹ con ngoại tình trong hôn nhân, làm sao con có thể sống cùng bà ấy trong nhà của tên tiểu tam đó được! Con là con gái ruột của bố mà!"
Khóe miệng tôi nhếch lên nụ cười lạnh, nhỏ giọng nhắc nhở bố: "Nhưng lần trước em ấy còn nói mình có bố mới rồi mà..."
"Đó là vì ở trước mặt họ nên mới phải nói thế!"
Đáy mắt bố tôi thoáng qua vẻ giằng x/é: "Chị con chắc chắn sẽ không đến nhà họ Vương đâu, để bố về nghĩ cách đòi lại con từ chỗ mẹ."
Tôi không ngăn cản, ngược lại còn hùa theo.
Tôi giả vờ tâm lý không để Liễu Ý đ/ấm bóp cho mình, mà để nó nghỉ ngơi ở chỗ tôi một tiếng.
Thực chất, tôi đã đăng một bài viết lên mạng:
【Kỹ thuật viên số 38 ở tiệm ngâm chân trẻ lắm, đúng là cực phẩm!】
Sau một tiếng, trước cửa đã có rất nhiều vị khách chờ đợi kỹ thuật viên số 38.
Toàn là đám đàn ông hôi hám lớn tuổi.
Sau khi về nhà, bố tôi thực sự bắt đầu tính toán chuyện này.
Tôi lấy cớ làm mất đồ, xin ông chủ tiệm ngâm chân đoạn video giám sát vào buổi chiều hôm đó, rồi chuyển tay gửi thẳng cho mẹ.
Với tính cách thanh cao của bà, làm sao có thể dung thứ cho việc con gái mình "trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo" như thế.
Quả nhiên, hai tiếng sau tôi nhận được video phản hồi.
Trong video, Liễu Ý cúi đầu, giọng điệu cợt nhả nói: "Mẹ ơi, con thực sự không muốn rời xa mẹ, những lời hôm nay con chỉ là trêu chọc ông bố ng/u ngốc kia thôi, ai mà muốn sống khổ sở với người không có bản lĩnh đó chứ.
"Thật nực cười, ai mà ngờ ông ta lại tin thật, ha ha ha ha.
"Cũng may con không di truyền trí thông minh của ông ta, mẹ ơi, con yêu mẹ."
Nói đến cuối, Liễu Ý mới ngẩng đầu lên, mặt mũi bị đá/nh bầm tím.
Ở góc quay lướt qua, cặp anh em kia đang khoanh tay nhìn nó.
Ừm, thế mới đúng chứ.
Một khi đã bước chân vào hào môn thì sâu như biển, Liễu Ý có thể bị người ta chán gh/ét mà vứt bỏ, nhưng không bao giờ có chuyện muốn đi là đi được.
Tôi c/ắt đoạn sau của video rồi cho bố xem.
Bố tức đến mức suýt chút nữa ném vỡ điện thoại của tôi.
Ông thốt lên ba chữ "tốt, tốt, tốt": "Từ nay về sau, bố coi như không có đứa con gái này!"
Lời vừa dứt, điện thoại của bố lại reo lên.
Giọng mẹ tôi vang lên từ đầu dây bên kia: "Báo cho anh một tin tốt đây, Liễu Ý sắp đính hôn với Vương Án rồi, sau này nó sẽ là con dâu chính thức của nhà họ Vương.
"Nó sau này không còn liên quan gì đến anh nữa, đừng có mơ tưởng chuyện cư/ớp con gái về!"
Vương Án chính là con trai của vị đại gia đó, nổi tiếng phong lưu, giỏi nhất là trò hànhz hạz người khác.
Kiếp trước, người đính hôn với Vương Án chính là tôi.
Nhưng hắn không thích tôi, với hắn, niềm vui duy nhất là trêu đùa tôi.
Ví dụ như mùa đông bắt tôi ra khỏi chăn đi quán bar đón hắn về, nhưng bắt phải mặc váy hai dây đi bộ.
Hay như bắt tôi đi mát-xa cùng hắn ở câu lạc bộ, nhìn hắn hoan lạc với đàn bà trên giường nước, còn tôi phải đứng bên cạnh phục vụ.
Quỳ bên giường canh đêm cho hắn như một con chó chỉ là chuyện cơm bữa mà thôi.
Ban đầu tôi còn cầu c/ứu mẹ, nhưng bà lại nói:
"Con có thể hưởng thụ tất cả những thứ này là nhờ mẹ, nhờ nhà chú Vương.
"Làm người phải biết ơn, nếu không thì chẳng khác nào con sói không bao giờ thuần hóa được!"
Sau đó, bà còn thêm mắm dặm muối kể lại tất cả những gì tôi nói cho Vương Án nghe.
Chờ đợi tôi lại là một vòng nh/ục nh/ã nghiêm trọng hơn.
Cô lập không nơi nương tựa, tôi chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.
Nhưng ngay khi tôi sắp không chịu nổi mà muốn t/ự s*t, Vương Án lại cho tôi một chút hy vọng.
Hắn nói: "Cô t/ự s*t là muốn làm cho ai xem, cái loại con gái nhà nghèo như cô mà làm vợ chưa cưới của tôi, đó là tôi đã nể mặt cô lắm rồi.
"Liễu Nhứ, cô đừng có mà tưởng thật là tôi sẽ cưới cô đấy."