“Yên tâm đi, tiền của người ta không thiếu một xu của cô đâu.”
Sau khi cúp máy, tôi chạy đến cửa khách sạn để phục kích, tiện thể gọi điện cho một tờ báo. Khi phóng viên vừa tới, tôi gửi cho cô ấy đoạn ghi âm mẹ tôi nói chuyện lúc nãy. Cô ấy phấn khích tột độ: “Đây đúng là tin nóng hổi!”
Nhìn hai cô gái ăn mặc kín đáo đi vào khách sạn, tôi ghì tay phóng viên đang nhảy cẫng lên vì sung sướng:
“Còn có tin lớn hơn nữa đây, Vương Án m/ua d/âm! Mau báo cảnh sát bắt hắn đi!”
Nửa tiếng sau, tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi. Khi Vương Án cùng hai cô gái bị áp giải ra ngoài, tiếng máy ảnh của phóng viên bên cạnh vang lên lách tách không ngớt. Phóng viên lẩm bẩm: “Sắp được lên chính thức rồi, đúng là tin từ trên trời rơi xuống!”
Cô ấy làm việc rất nhanh, chẳng mấy chốc đoạn ghi âm và ảnh chụp đã được đăng tải. Ngay khi vừa tung ra, tin tức này đã tạo nên một cơn địa chấn.
【Vãi thật! Đây là lời một người mẹ nói sao? Để con gái mình đi bò lên giường vị hôn phu của con gái khác? Còn mẹ nó chứ "thanh tao như hoa cúc", lại còn bảo phải bao dung rộng lượng?】
【Nhảm nhí! Ăn c*t à! Tàn dư phong kiến! Kiếp này chỉ có thể làm chó của đàn ông thôi.】
【Đứa con gái kia cũng chẳng ra gì, chẳng phải cũng nửa đẩy nửa theo đồng ý rồi sao.】
【Đứa nào đi ra cùng Vương Án thế?】
【Vương Án là gã công tử bột, nhìn mặt là biết chẳng phải loại tốt lành gì.】
Cư dân mạng càng ch/ửi dữ dội, tôi lại càng cười vui vẻ. Tuy nhiên, cùng với việc đoạn ghi âm được tung ra, những lời ch/ửi bới nhắm vào tôi cũng ngày một nhiều. Vì thế, tôi đăng một bài Weibo để giải thích: 【Tôi không hề đến đó, lễ nghĩa liêm sỉ cơ bản tôi vẫn biết, hai người kia là gái làm tiền, Vương Án m/ua d/âm, không liên quan gì đến tôi.】
Bài viết đính chính vừa đăng, cư dân mạng lại càng ch/ửi bới gay gắt hơn. Vụ việc lần này quá lớn, dù nhà họ Vương có muốn dùng qu/an h/ệ để đưa Vương Án ra ngoài cũng không được, dù sao thì bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào đó.
Chỉ là... thảm nhất vẫn là người mẹ thân yêu của tôi.
Kể từ khi vụ việc bùng n/ổ, bà ta liên tục gọi điện cho tôi. Tôi đã kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho bố nghe, rồi hai bố con ngồi trong nhà xem kịch. Mãi đến cuộc gọi thứ hơn một trăm, tôi mới bắt máy.
“Nói đi.”
Đầu dây bên kia sững lại một chút rồi bắt đầu ch/ửi rủa:
“Liễu Nhứ, mẹ nuôi con thật phí công! Con là con sói mắt trắng! Tại sao con lại ghi âm, tại sao lại tung ra ngoài! Nếu không muốn đi tại sao không từ chối!
“Con có biết chú Vương của con vì chuyện này mà đòi ly hôn với mẹ không!
“Rốt cuộc con có từng nghĩ cho mẹ chút nào không!”
Nghe tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng của bà ta, nỗi h/ận trong lòng tôi vơi đi quá nửa:
“Mẹ, mẹ quên mất mẹ là người có tính cách thanh tao như hoa cúc rồi sao? Mọi việc cứ để thuận theo tự nhiên là được, chút được mất này, mẹ đang tính toán cái gì thế?”
Nói xong, tôi cúp máy thẳng thừng rồi chặn số. Nhưng hai ngày sau, bà ta lại vác hành lý đến tận cửa.
Bà ta vẫn mặc bộ quần áo cũ, vẫn dáng vẻ thẳng lưng đầy lạnh lùng. Nhưng tóc tai rối bời, hốc mắt thâm quầng, hoàn toàn đối lập với khí chất thanh cao mà bà ta muốn thể hiện.
“Sao cô lại quay về đây?” Bố tôi chắn ở cửa: “Tôi đã nhân nghĩa hết mức với cô rồi, căn nhà này không chào đón cô.”
Bà ta liếc nhìn bố tôi: “Anh vẫn hẹp hòi như thế. Đã quay đầu lại rồi, anh với tôi sống tốt với nhau không được sao? Giờ tôi bị con Liễu Nhứ hại đến mức ly hôn, hai người muốn nhìn tôi không nhà để về sao?”
Tôi kéo bố ra sau, mỉm cười nói: “Mẹ, duyên phận giữa mẹ và bố con đã tận rồi, duyên tụ duyên tan, mẹ cũng nên bình thản thôi.
“Con biết mẹ là người thanh tao như hoa cúc, mẹ đã quen ở biệt thự lớn, căn nhà tồi tàn này sao dám để mẹ hạ mình, mẹ đi nơi khác tìm xem sao nhé.”
Nói xong, tôi đóng sầm cửa lại. Bố nhìn tôi, xoa đầu tôi với ánh mắt phức tạp: “Liễu Nhứ, đàn cho bố nghe một khúc được không?”
Trong nhà tiếng nhạc vang lên, ngoài cửa bà ta gào khóc thảm thiết:
“Mẹ là người thanh tao như hoa cúc, nhưng mẹ cũng không thể không có chỗ dung thân chứ! Là do con hại mẹ ra nông nỗi này, con là con gái mẹ, con phải phụng dưỡng mẹ!”
Không ai thèm đếm xỉa đến bà ta.
Ba ngày sau, cảnh sát đột ngột tìm đến nhà. Họ gọi bố tôi đến cục cảnh sát nhận th* th/ể. Họ nói Liễu Ý được tìm thấy trong tầng hầm, th* th/ể đã bắt đầu bốc mùi. Dù bố nói không nhận Liễu Ý nữa, nhưng khi nghe tin này, người ông vẫn lảo đảo:
“Ch*t... ch*t rồi sao?
“Đang yên đang lành... sao lại ch*t, sao lại vào tầng hầm!”
Khi nhìn thấy th* th/ể của Liễu Ý, hốc mắt bố tôi đỏ hoe: “Tại bố, lẽ ra bố nên giữ cả hai chị em con bên cạnh...”
Cảnh sát nghe vậy cũng thở dài: “Nạn nhân có lẽ bị bỏ đói đến ch*t, nhưng trên người cô bé có rất nhiều vết thương. Hiện tại Vương Án đã thừa nhận từng đá/nh đ/ập nạn nhân, nhưng đây không phải nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái ch*t.”
Tất nhiên không phải rồi.
Là mẹ tôi nh/ốt nó dưới tầng hầm. Tôi đoán rằng sau khi mẹ tôi bỏ đi, nhà họ Vương chẳng còn ai nhớ đến sự tồn tại của Liễu Ý nữa. Điều đó gián tiếp dẫn đến cái ch*t của nó.
Tôi véo mạnh vào đùi mình, nước mắt trào ra:
“Có phải là do gã đại gia kia gây ra không, bắt ông ta đi, chắc chắn là ông ta đã ng/ược đ/ãi chị gái con!”