Trần Hạo Nhiên đứng dậy, tay cầm lấy cây gậy chống của bố tôi, bắt chước dáng vẻ của ông mà vung một gậy thẳng vào người bố tôi.
11.
Bố tôi kêu lên một tiếng đ/au đớn.
"Ái chà, thằng ranh con, mày dám đá/nh tao?"
Tôi suýt chút nữa vỗ tay khen hay!
Trời ạ, cảnh tượng chó cắn chó này thực sự quá mãn nhãn!
Các cư dân mạng trong phòng livestream cũng phấn khích như tôi:
"Sướng quá, đá/nh đi, đá/nh đi, đá/nh mạnh vào!"
"đá/nh cho nó ch*t luôn đi! Nhìn cái bản mặt lão già này là biết chẳng phải người tử tế gì rồi!"
"Bao nuôi nhân tình kém 30 tuổi, lão già này với súc vật thì có gì khác nhau? Đáng lẽ phải ch*t từ lâu rồi!"
Bố tôi nằm dưới đất kêu "ái chà, ái chà", không còn chút uy nghiêm nào như trước đây.
"Người đâu, bảo vệ đâu rồi!"
"Trương Thư D/ao, con cứ đứng nhìn bố mình bị người ta đá/nh thế à!"
Bố tôi cuối cùng cũng nhận ra vẫn còn có người con gái là tôi đây.
Tôi vỗ tay, 5 gã bảo vệ đã đợi sẵn liền lao vào.
Một người ghì ch/ặt tay chân Trần Hạo Nhiên, 4 người còn lại thay phiên nhau vung nắm đ/ấm vào mặt anh ta.
Chỉ đá/nh vào mặt, đây là điều tôi đã dặn dò kỹ lưỡng.
Trách tôi mắt m/ù, ngày xưa chính vì gương mặt này của Trần Hạo Nhiên mà tôi mới bị thu hút.
Bỏ qua thiếu gia nhà giàu không lấy, lại đi lấy thằng ranh con nghèo kiết x/ác không có lương tâm.
"Bộp, bộp, bộp..."
Mỗi cú đ/ấm đều phát ra tiếng động lớn, người không biết còn tưởng đang tập đ/ấm bốc.
Trần Hạo Nhiên lắc lư đầu, chẳng có chút tác dụng nào.
Chỉ vài cú đ/ấm, mặt anh ta đã sưng vù như đầu heo, cả người mềm nhũn, vừa nhổ m/áu vừa c/ầu x/in tôi:
"Vợ ơi, anh sai rồi."
"Vợ ơi, là cô ta, tất cả là do cô ta dụ dỗ anh!"
"Anh thề, từ nay về sau anh không bao giờ đụng vào cô ta nữa, chúng mình về nhà sống yên ổn với nhau được không?"
Tôi xua tay, ra hiệu cho bảo vệ dừng lại, rồi chuyển ánh mắt sang Lý Tử Hàm.
Trần Hạo Nhiên như vớ được cọc, ánh mắt tràn đầy vui mừng.
Lý Tử Hàm sau khi bị một gã bảo vệ túm ch/ặt cổ tay thì bắt đầu gào thét.
"Trần Hạo Nhiên, đồ không có lương tâm!"
"Ngày hôm đó rõ ràng là anh chuốc say tôi, nói là sẽ chịu trách nhiệm với tôi!"
"Nói là anh yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, cả đời này chỉ yêu mình tôi thôi!"
Trần Hạo Nhiên gào to hơn:
"Cô nói bậy! Ngày đó là cô chủ động cởi quần áo, ngồi lên người tôi!"
Hai người họ đổ lỗi cho nhau.
Phòng livestream lại sôi động hẳn lên:
"Cười ch*t tôi mất, câu chuyện tình yêu mong manh của đôi gian phu d/âm phụ này!"
"Câu đó nói thế nào nhỉ? Tình yêu không có vật chất chỉ là một nắm cát, đi vài bước là tan thôi."
"Mau t/át nhau đi, nói nhảm nhiều thế làm gì!"
"Không t/át là tôi t/át đấy! Tôi vừa tặng một quả tên lửa, chủ kênh mau thay tôi t/át hai đứa tiện nhân này đi!"
T/át thì đ/au tay lắm, tôi giơ cao bình chữa ch/áy bên cạnh lên, Lý Tử Hàm h/oảng s/ợ lùi lại:
"Cô... cô định làm gì?"
Tôi bước thêm hai bước về phía Lý Tử Hàm.
Sắc mặt cô ta ngày càng tái nhợt.
"Đùng" một tiếng, bình chữa ch/áy đ/ập thẳng vào đầu Trần Hạo Nhiên.
Dòng m/áu đỏ tươi chảy dọc theo trán anh ta xuống dưới.
Trần Hạo Nhiên nhìn tôi với ánh mắt k/inh h/oàng.
Bố tôi phấn khích kêu lên một tiếng "Tốt!", mặt ông co gi/ật một cái.
Vì quá phấn khích, ông đã bị đột quỵ.
12.
Sau khi được cấp c/ứu, bố tôi nằm trên giường, nửa thân dưới không thể cử động, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn không quên ch/ửi m/ắng Trần Hạo Nhiên và Lý Tử Hàm vài câu.
"Tao... tao đối xử với chúng nó tốt như vậy, vậy mà... vậy mà dám sau lưng tao làm ra chuyện này!"
"Côn... công ty tao sắp giao cho nó rồi, thật làm tao thất vọng quá!"
"Nhất là Lý Tử Hàm, bi... biệt thự, xe sang, túi Hermes, nó muốn gì tao cho cái đó!"
"Nó... nó còn gì không hài lòng nữa chứ!"
Lặng lẽ nghe xong những lời cằn nhằn của ông, tôi tiến lại gần tai ông, thì thầm:
"Biết vì sao không?"
Ông trợn to mắt, đôi mắt vẫn nhỏ xíu.
"Bởi vì ông là một lão già không có sức hút, không giữ nổi đàn bà, cho nên đàn bà của ông chỉ có thể chạy sang giường của người đàn ông khác."
Bố tôi ngạc nhiên nhìn tôi, trên mặt đầy vẻ h/ận th/ù, nhưng mãi chẳng nói được câu nào.
"Chú Từ và các cổ đông đã ủng hộ con trở thành CEO mới rồi."
"Nếu ông không muốn cả đời nằm liệt giường, tốt nhất là hãy ký tên vào đây."
Tôi ném bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và giấy ủy quyền CEO cho ông, sửa tên Trần Hạo Nhiên trên đó thành tên tôi.
"Sao? Thật sự định ch*t cũng không hối h/ận, muốn truyền lại vị trí cho Trần Hạo Nhiên à?"
Khóe miệng bố tôi co gi/ật, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm.
Nhưng ngoài tôi ra, ông còn có thể tin tưởng ai?
Trần Hạo Nhiên? Lý Tử Hàm?
Ông hiểu rất rõ, dù trong lòng có bao nhiêu bất mãn thì cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
Trần Hạo Nhiên thì thảm hại hơn, ngày họp cổ đông đó mặt mũi anh ta đã mất sạch.
Không chỉ bị cư dân mạng ch/ửi bới trên top tìm ki/ếm, mà bao năm tâm cơ tính toán, vị trí CEO trong tầm tay cũng mất, còn bị tôi kiện ly hôn.
Theo thỏa thuận tiền hôn nhân, anh ta không lấy được một xu tài sản nào của tôi, anh ta tức tối tìm luật sư kiện tôi vì tội phát tán cảnh nóng của anh ta và Lý Tử Hàm.
Tòa án tuyên tôi phạm tội xâm phạm danh dự, yêu cầu tôi:
"Phải công khai xin lỗi trên nền tảng vi phạm là Douyin, Weibo liên tục trong 15 ngày và phải được tòa án kiểm duyệt."
Tôi nhìn chằm chằm vào thẩm phán.
Chắc chắn đây là hình ph/ạt, không phải là phần thưởng chứ?
Nữ thẩm phán trao cho tôi một ánh mắt khẳng định.