Trong ánh mắt cậu ta có sự chấn động, có dò xét, và còn có một tia... hưng phấn mà tôi đã bắt trọn một cách chuẩn x/ác.

Ngay lúc này, ở cuối hành lang vang lên tiếng Giang Trừng đang tìm tôi, mang theo một chút thiếu kiên nhẫn.

"Dĩ Thư? Em có ở bên trong không?"

Sắc mặt Hứa Diệu Nhiên lập tức thay đổi, theo bản năng lùi lại nửa bước.

Cậu ta rõ ràng không ngờ Giang Trừng lại đột ngột tìm đến, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.

Cậu ta vừa định mở miệng nói gì đó, tôi lại bất ngờ kiễng chân áp sát lại gần.

Đầu ngón tay nhanh như chớp móc lấy cổ áo cậu ta kéo xuống, đôi môi khẽ chạm nhẹ lên làn môi lạnh lẽo của cậu ta.

Hứa Diệu Nhiên cứng đờ người, hơi thở đột ngột ngưng lại, trong đồng tử bùng n/ổ sự kinh ngạc khó tin, ngay cả động tác đẩy tôi ra cũng chậm mất nửa nhịp.

Còn tôi đã buông tay, xoay người chạy về phía Giang Trừng.

Để lại một mình Hứa Diệu Nhiên ở đó.

Bài đăng ghim trên diễn đàn trường lại thay đổi.

Tiêu đề viết bằng phông chữ đỏ nổi bật: 【Xem ngay! Tân hoan của nam thần Khoa Tài chính lộ diện!】

Tôi bấm vào, ảnh bìa là một tấm hình chụp lén độ phân giải cao.

Con đường rợp bóng cây lúc hoàng hôn, Giang Trừng hơi nghiêng người, che chắn cho một cô gái khỏi phần lớn ánh nắng chiều.

Tay cậu ta xách một chiếc balo màu hồng, bàn tay còn lại buông thõng tự nhiên, suýt chút nữa là chạm vào tay cô gái.

Cô gái ngẩng đầu nhìn cậu ta, trên mặt là sự ngưỡng m/ộ và thẹn thùng đúng mực.

Cô ấy tên Tống Niệm, sinh viên năm nhất Khoa Tài chính, từng phát biểu với tư cách đại diện tân sinh viên trong lễ khai giảng.

Lý lịch giống tôi đến kinh ngạc, cũng đến từ một thị trấn nhỏ xa xôi, cũng dựa vào vốn v/ay sinh viên quốc gia và học bổng để trụ vững tại Đại học A.

Cũng giống như tôi, sở hữu một khuôn mặt trong trẻo không chút hại người.

Các bình luận bên dưới đã lên đến hàng ngàn tầng.

【Trời đất! Giang Trừng thay người rồi à? Bạn gái cậu ta chẳng phải là Khương Dĩ Thư sao?】

【Chia tay lâu rồi, nhìn xem đã bao lâu rồi không thấy hai người họ xuất hiện cùng nhau.】

【Có ai phát hiện ra không? Sở thích của nam thần Giang chính là sinh viên nghèo! Khương Dĩ Thư là sinh viên nghèo, tân hoan bây giờ cũng vậy, đúng là sóng sau đ/è sóng trước!】

【Buồn cười, chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi để thiếu gia nhà giàu đổi vị, chơi chán rồi thì thay thôi. Sinh viên nghèo mà thực sự muốn gả vào hào môn sao?】

Tôi vô cảm lướt qua những bình luận chói mắt đó, tắt màn hình điện thoại.

Màn hình tối đi, phản chiếu khuôn mặt không chút gợn sóng của tôi.

Bạn cùng phòng từ giường tầng trên thò đầu xuống, cẩn thận hỏi:

"Dĩ Thư, cậu... không sao chứ? Những người trên diễn đàn đó chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi thôi, cậu đừng để tâm."

Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười trấn an cô ấy: "Tớ không sao, miệng ở trên người người khác, tớ có thể quản được sao?"

Đang nói, điện thoại của Giang Trừng gọi đến.

Tôi nhấn nút nghe, giọng điệu vẫn dịu dàng như thường lệ: "A Trừng."

Đầu dây bên kia khá ồn ào, dường như đang ở nhà ăn.

Cậu ta "ừ" một tiếng, trong giọng nói mang theo một chút thiếu kiên nhẫn khó nhận ra:

"Tối nay anh có chút việc, không đi ăn cùng em được."

"Được," tôi khựng lại một chút, giả vờ vô tình hỏi, "Là việc của hội sinh viên à? Lại tuyển thành viên mới sao?"

"Em hỏi cái này làm gì?"

"Không có gì, chỉ hỏi bâng quơ thôi." Tôi cười khẽ, giọng điệu lại càng dịu dàng hơn, "Vậy anh bận đi, nhớ ăn uống đúng giờ nhé."

Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt tôi dần dần thu lại.

Thái độ của Giang Trừng đối với tôi quả thực như những bình luận trên diễn đàn đã nói, ngày càng lạnh nhạt.

Những ngày tiếp theo, tin đồn về Giang Trừng và Tống Niệm ngày càng rầm rộ.

Có người thấy Giang Trừng quẹt thẻ m/ua cơm cho Tống Niệm ở nhà ăn.

Có người thấy Giang Trừng cởi áo khoác khoác lên người Tống Niệm vào ngày mưa.

Có người thấy Giang Trừng đưa Tống Niệm đến b/ệnh viện trường, xếp hàng đăng ký, chạy đôn chạy đáo.

Từng việc từng việc một, đều là những đặc quyền tôi từng được hưởng.

Bây giờ, cậu ta sao chép tất cả những điều đó, dán lên người một kẻ khác.

Còn Giang Trừng ngày càng thiếu kiên nhẫn với tôi.

Trước kia điện thoại gọi là nghe ngay, giờ thì trực tiếp cúp máy, trả lời một câu "Đang bận".

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Tuần trước, Giang Trừng còn ôm eo tôi, giọng điệu thân mật nhắc đến một câu:

"Bảo bối, thứ Sáu tuần sau là sinh nhật em, muốn quà gì nào? Chúng ta ra căn hộ ngoài trường ăn mừng thật tốt nhé."

Lúc đó tôi đang tựa vào lòng cậu ta xem phim, nghe vậy chỉ cười: "Anh ở bên em là được rồi."

Cậu ta hôn lên trán tôi: "Chuyện đó là tất nhiên."

Nhưng bắt đầu từ 0 giờ hôm nay, điện thoại của cậu ta đã không thể liên lạc được nữa.

Tin nhắn Wechat như đ/á chìm đáy biển.

Bốc hơi khỏi nhân gian.

Tôi ngồi một mình trong căn hộ Giang Trừng thuê ngoài trường, trước mặt đặt một chiếc bánh kem chưa bóc hộp.

Cho đến chín giờ tối.

Tôi lướt thấy một video bạn của cậu ta đăng trên trang cá nhân.

Địa điểm là quán Karaoke thương mại cao cấp nhất thành phố A.

Ống kính lướt qua, nhưng tôi lại bắt trọn hai người trong góc.

Giang Trừng nghiêng người ngồi trên sofa, che chở Tống Niệm trong lòng.

Tống Niệm ngẩng mặt, gò má ửng hồng, trong mắt long lanh nước, đầy vẻ thẹn thùng và ngưỡng m/ộ của thiếu nữ.

Tôi nhìn chằm chằm đoạn video chỉ mười mấy giây đó, phát đi phát lại.

Sau đó, tôi cười.

Ném chiếc bánh kem tinh xảo đó, cùng với chiếc hộp, vào thùng rác.

Tôi về ký túc xá thay một chiếc váy liền mỏng manh, không lấy áo khoác, thẳng tiến đến sân vận động của trường.

Tôi tìm một chiếc ghế dài vắng vẻ ngồi xuống.

Tôi mở Wechat, đăng một dòng trạng thái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm