Tôi kéo cần vali, bước về phía cửa soát vé.
"Anh về đi, đừng tìm tôi nữa."
"Tư Du!"
Anh ta gọi tôi từ phía sau.
"Cho anh một cơ hội nữa được không? Anh thực sự sẽ thay đổi!"
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn anh ta một cái.
Anh ta đứng đó, cả người như bị rút hết xươ/ng cốt, sắc mặt xám xịt.
Phía sau là những hành khách đi lại tấp nập, có người tò mò quay đầu nhìn chúng tôi.
"Giang Vân Chu."
Tôi nói.
"Chúc anh sau này hạnh phúc."
Sau đó tôi quay người, quét vé vào ga, không hề ngoảnh đầu lại.
Sau khi lên tàu cao tốc, tôi ngồi tựa vào cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là đường ray và những cánh đồng lùi lại phía sau với tốc độ chóng mặt.
Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn WeChat của chị Trần.
"Đi công tác về chưa? Tối nay bộ phận liên hoan, đừng đến muộn đấy!"
Tôi trả lời.
"Về rồi, sắp đến đây."
Gửi tin nhắn xong, tôi bỏ điện thoại vào túi, nhìn những đám mây ngoài cửa sổ.
Cánh đồng mùa xuân xanh mướt, mạ non mọc cao vút.
Xa xa có những cánh đồng hoa cải dầu lẻ tẻ, một mảng vàng óng ánh.
Tôi nhìn rất lâu, rồi nhắm mắt lại.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào từ khe hở, mang theo mùi cỏ xanh và đất ẩm.
Thơm thật đấy.
Thật tốt.
Những chuyện sau đó, đều là nghe kể lại.
Nghe nói sau khi Giang Vân Chu trở về Bắc Kinh thì đổ b/ệnh một trận nặng, phải xin nghỉ ốm nửa tháng.
Lâm Tịch Nhan đến nhà chăm sóc anh ta nhưng bị từ chối ngoài cửa.
Lại nghe nói sau đó anh ta tìm tôi rất lâu, tìm rất nhiều nơi nhưng đều không thấy.
Anh ta từ bỏ công việc ở Bắc Kinh, đến Thượng Hải.
Nhưng tôi chưa từng gặp anh ta.
Thượng Hải rộng lớn thế này, hơn hai mươi triệu người, một người muốn trốn đi thì người kia không thể nào tìm thấy được.
Lại một thời gian nữa trôi qua, nghe nói Lâm Tịch Nhan bị sa thải vì sai sót trong công việc.
Sai sót cụ thể là gì thì không ai nói rõ, chỉ biết là liên quan đến hợp đồng với một khách hàng lớn, công ty tổn thất không nhỏ.
Có người nói cô ta năng lực kém, có người nói cô ta tâm trí không ổn định, cũng có người nói là vì Giang Vân Chu đã chuyển đi nên không còn ai chống lưng cho cô ta nữa.
Bất kể lý do là gì, kết quả đều như nhau.
Sau khi Lâm Tịch Nhan rời công ty, cô ta không ở lại Bắc Kinh lâu mà về quê.
Ngày cô ta đi, cô ta đăng một bài trên Facebook, ảnh chụp nhà ga, dòng trạng thái:
"Bắt đầu lại từ đầu."
Khi tôi lướt thấy bài đăng đó, tôi đang ngồi trên ghế sofa ở nhà tại Thượng Hải, ôm một chiếc cốc.
Ngoài cửa sổ đang mưa, những giọt mưa đ/ập vào cửa kính làm mờ đi ánh đèn neon bên ngoài.
Tôi nhìn bài đăng của cô ta, thả một nút like.
Sau đó xóa cô ta khỏi danh bạ.
Không phải là h/ận cô ta.
Mà là thấy không cần thiết phải giữ lại nữa.
Còn về phía Giang Vân Chu, nghe nói anh ta ở Thượng Hải nửa năm, cuối cùng vẫn quay về Bắc Kinh.
Có người bảo với tôi anh ta g/ầy đi nhiều, cả người như biến thành một con người khác, trước đây tuy ít nói nhưng còn hòa nhã, giờ đây lạnh lùng như một tảng băng.
Lại nói anh ta m/ua một căn nhà ở Bắc Kinh, kiểu thông tầng, trang trí rất cầu kỳ, nhưng chưa từng mời ai đến chơi.
"Em có biết không, trong căn nhà đó của anh ta toàn là ảnh của em đấy."
Khi đồng nghiệp cũ nói với tôi điều này, giọng điệu đầy vẻ cảm thán.
"Sau khi em đi anh ta mới bắt đầu sưu tầm, tìm rất nhiều ảnh cũ, rửa ra treo trên tường. Bức tường ở phòng khách sắp treo kín rồi."
Tôi cầm điện thoại, nhìn dòng chữ trên màn hình.
Năm thứ ba sau khi tôi đi.
Tôi đi ngang qua Bắc Kinh vì công tác.
Đứng trên đường phố Bắc Kinh mùa đông, không khí khô hanh, gió quất vào mặt hơi đ/au.
Dưới ánh đèn đường có người đang b/án khoai lang nướng, cách xa vẫn ngửi thấy mùi ngọt lịm.
Tôi m/ua một củ, bẻ ra, hơi nóng phả vào mặt.
Cắn một miếng, rất ngọt.
Đi dọc theo con phố một đoạn, đi ngang qua một tiệm hoa, trước cửa bày một bó cát tường trắng.
Tôi dừng lại nhìn vài giây, rồi bước vào m/ua một bó.
Khi ôm hoa bước ra, một chiếc xe chạy ngang qua.
Chiếc Land Rover màu đen, biển số xe hơi quen mắt.
Nhưng chiếc xe đó chạy rất nhanh, rẽ một khúc cua là mất hút.
Tôi đứng tại chỗ nhìn một lúc, rồi cúi đầu ngửi bó hoa trong lòng.
Hương thơm của cát tường trắng rất nhạt, phải ghé sát mới ngửi thấy.
Tôi ôm hoa, quay người đi về hướng ngược lại.
Chiếc Land Rover đó không quay lại nữa.
Đêm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu.
"Xin lỗi."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu, rồi xóa tin nhắn đó đi.
Ngoài cửa sổ bắt đầu có tuyết rơi.
Tuyết ở Thượng Hải không khô như ở Bắc Kinh, rơi xuống là tan, ướt sũng cả một mảng.
Tôi tựa vào cửa sổ nhìn một lát, điện thoại lại rung lên.
Tin nhắn thoại của mẹ gửi đến.
"Tư Du, năm nay có về không? Mẹ gói sủi cảo cho con."
Tôi nhấp vào, nghe một lần, rồi nghe thêm lần nữa.
Sau đó trả lời một chữ "Về".
Khi tin nhắn thoại được gửi đi, tuyết ngoài cửa sổ rơi dày hơn một chút.
Nhưng lò sưởi trong phòng rất ấm, chân trần bước trên sàn nhà cũng không thấy lạnh.
Bó cát tường trắng trên bàn trà cắm trong bình thủy tinh, trên cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước.
Tôi ôm đầu gối ngồi trên ghế sofa, nhìn bó hoa đó.
Mùa đông Bắc Kinh rất lạnh.
Nhưng mùa đông Thượng Hải, dường như không còn khó chịu đến thế nữa.
Tôi cầm điện thoại lên, nhắn tin cho bạn thân.
"Tối nay đi ăn không?"
Bạn thân trả lời ngay lập tức.
"Được! Muốn ăn gì?"
"Lẩu."
"Triển thôi!"