“Không ai quy định rằng anh là chồng tôi thì phải luôn che chở mọi việc trước mặt tôi cả.”
“Cho nên sau khi thông suốt, tôi bắt đầu chủ động thu thập bằng chứng.”
“Thực ra, nói ra thì cũng khá đ/au lòng.”
“Trong thời gian mang th/ai, vì sợ làm tổn thương đứa trẻ trong bụng nên không dám chọc gi/ận hắn.”
“Vì vậy sau khi nghỉ th/ai sản xong, tôi quyết định không nhẫn nhịn nữa.”
Vành mắt Thẩm Nghiên Tri càng đỏ hơn.
Buổi tối, tôi hát cho An An nghe một bài đồng d/ao.
Lúc con bé ngủ, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười.
Trong bóng tối mờ ảo, Thẩm Nghiên Tri cứ đứng mãi trước giường, không có ý định rời đi.
Tôi khó hiểu hỏi:
“Còn việc gì nữa sao?”
Thẩm Nghiên Tri quỳ một chân xuống trước giường.
Nắm lấy tay tôi đặt lên má anh.
“Duẫn Thư, chúng ta công khai đi, được không?”
“Anh muốn bù đắp cho em.”
“Mấy ngày nay, anh bị sự hối h/ận hànhz hạz đến mức ăn không ngon ngủ không yên.”
“Sao anh lại khốn nạn đến thế!”
Nói đoạn, có chất lỏng làm ướt tay tôi.
Tôi rút tay ra.
Mở ngăn kéo, đưa cho anh một tập hồ sơ.
Giọng bình thản không chút gợn sóng:
“Thẩm Nghiên Tri, chúng ta ly hôn đi.”
Thẩm Nghiên Tri nghẹn ngào, sững sờ.
Loạng choạng đứng dậy.
Không dám nhìn vào mắt tôi.
“Ngày mai còn phải đi làm, ngủ sớm đi.”
Sau đó, anh hoảng lo/ạn bỏ chạy ra ngoài.
Sáng hôm sau lúc xuống lầu, trên bàn bày đủ loại bữa sáng.
Người giúp việc vui vẻ giới thiệu với tôi:
“Là ông chủ dậy từ sớm làm cho cô đấy.”
“Tôi cũng từng làm cho nhiều gia đình giàu có, vị tổng giám đốc nào yêu thương vợ, tự tay chuẩn bị bữa sáng cho vợ như thế này thì đúng là hiếm có khó tìm. Cô thật là có phúc.”
Thẩm Nghiên Tri cẩn thận liếc nhìn sắc mặt tôi:
“Anh không biết khẩu vị của em nên mỗi thứ làm một ít.”
Tôi ngồi xuống, uống một ngụm sữa:
“Chuyện tối qua, anh…”
Thẩm Nghiên Tri đột ngột đứng dậy.
Thậm chí còn làm đổ cả bát cháo, trông rất chật vật:
“Anh ăn xong rồi, em cứ thong thả ăn đi.”
Nhìn bóng lưng anh hoảng lo/ạn bỏ chạy, tôi có chút bất lực.
Có những chuyện, cuối cùng vẫn phải đối mặt.
Trốn tránh cũng không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.
Đến công ty, đồng nghiệp nhiều chuyện kể với tôi rằng Hạ Ninh đã về.
“Vừa về đã đi thẳng vào văn phòng Thẩm tổng, chắc là hai người họ đang dính lấy nhau rồi.”
Tôi thản nhiên sửa những nét cuối cùng trên bản vẽ thiết kế.
Trưởng phòng mới đưa lại bản vẽ tôi nộp hôm qua:
“Rất hoàn hảo, Tiểu Trình. Cô mang cho Thẩm tổng ký tên là có thể thực thi rồi.”
Tôi đợi một lúc lâu mới đứng dậy.
Gõ cửa văn phòng Thẩm Nghiên Tri.
Lại thấy Hạ Ninh đang ôm ch/ặt eo anh khóc.
Tôi sững người.
Vội vã lùi ra:
“Xin lỗi, tôi tưởng hai người nói chuyện xong rồi, lát nữa tôi quay lại.”
Thẩm Nghiên Tri đẩy mạnh Hạ Ninh ra.
Đuổi theo ra khỏi văn phòng:
“Duẫn Thư, không phải như em thấy đâu.”
“Cô ấy đột nhiên lao tới ôm anh, anh không kịp né, em tin anh đi!”
Tôi đưa bản vẽ cho anh:
“Thẩm tổng, ngài không cần giải thích với tôi.”
“Chờ ngài ký xong tôi sẽ quay lại lấy.”
Thẩm Nghiên Tri nắm ch/ặt cổ tay tôi:
“Duẫn Thư, em không quan tâm chút nào sao?”
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của tôi.
Anh đứng đó bối rối, nhưng nhất quyết không chịu buông tay tôi ra:
“Văn phòng anh có camera, anh có thể mở cho em xem. Duẫn Thư, anh không thể để em đi, anh không thể để hiểu lầm giữa chúng ta ngày càng lớn.”
Tôi cạn lời:
“Nhưng tôi thật sự không quan tâm mà.”
Hạ Ninh đột nhiên cười lạnh bước tới:
“Giả vờ cái gì chứ? Nếu cô không để ý thì sao phải chạy đến đây làm phiền chúng tôi?”
“Trình Duẫn Thư, tâm cơ của cô sâu thật đấy.”
Thẩm Nghiên Tri nghe xong, mắt lập tức sáng lên.
“Duẫn Thư, vậy ra là em vẫn còn quan tâm đến anh đúng không?”
Tôi không buồn để ý đến anh.
Quay sang nhìn Hạ Ninh:
“Vậy ra cô biết tôi.”
“Còn biết tôi là vợ của Thẩm Nghiên Tri.”
“Thế mà cô vẫn cứ đến quyến rũ anh ấy.”
“Cố tình biết là tiểu tam… mà vẫn làm tiểu tam.”
Sắc mặt Hạ Ninh thay đổi, hoảng lo/ạn nhìn Thẩm Nghiên Tri:
“Tôi không biết, tôi chỉ đoán mò thôi.”
“Không, cô biết.” Tôi quay sang nhìn Thẩm Nghiên Tri:
“Thực ra, chỗ cha anh còn có những thông tin khác mà anh chưa biết, khi nào rảnh anh có thể đi hỏi ông ấy.”
Tôi đang định rời đi thì nhớ ra một chuyện:
“À, đúng rồi, công ty mình quy định bản vẽ thiết kế phải do chính tay nhà thiết kế mang đến cho tổng giám đốc ký, đây là quy định.”
“Tôi không cố tình đến bắt gian đâu.”
Nói xong, tôi hất mạnh tay Thẩm Nghiên Tri ra.
Đóng cửa rời đi.
Cuối tuần, mẹ Thẩm đích thân gọi điện bảo tôi về nhà chính ăn cơm.
Tôi suy nghĩ một chút rồi không mang theo An An.
Chưa kịp vào nhà đã nghe thấy tiếng quát m/ắng nghiêm khắc của cha Thẩm.
Không biết Thẩm Nghiên Tri đã chọc gi/ận ông thế nào mà ông lôi ra gia pháp nghiêm khắc nhất.
Thẩm Nghiên Tri quỳ trên đất, thước kẻ của cha Thẩm từng nhịp từng nhịp quất xuống lưng anh.
Anh đ/au đớn r/un r/ẩy nhưng không hề kêu lên tiếng nào.
Tôi khó hiểu hỏi:
“Chuyện gì vậy ạ?”
Vừa khóc mẹ Thẩm vừa nói:
“Cha con đang dạy dỗ đứa con nghịch tử này thay con đấy, ai bảo nó mắt m/ù tâm tối. Duẫn Thư, con không cần lo lắng…”
Bà kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi cắn một miếng táo đỏ, thắc mắc:
“Sao ạ? Trên mặt con có gì ạ?”
Lời mẹ Thẩm nghẹn lại nơi cổ họng.
Một lúc lâu sau bà mới hỏi tôi: