Hắn nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên cười khẩy.
"Mẹ, bà thực sự tưởng lấy được số tiền này là thắng rồi sao?"
Hắn rút từ cặp tài liệu ra một tờ giấy ủy quyền.
Trên đó ghi rằng chúng tôi đồng ý để Cao Cường thay mặt xử lý căn nhà ở quê.
Phía dưới có chữ ký của tôi và ông nhà.
"Bà còn nhớ không? Năm ngoái lúc bà bị sốt cao, con nói trường học cần x/ác minh tài sản gia đình của Dương Dương."
"Bản thỏa thuận này, là chính tay bà và bố ký."
Tôi nhớ lại túi táo hôm đó và xấp giấy tờ chưa kịp nhìn kỹ, sống lưng lạnh toát từng chút một.
"Đó là căn nhà duy nhất của chúng tôi."
"Thì chính vì thế nó mới có giá trị chứ."
Cao Cường đ/ập tờ ủy quyền xuống băng ghế.
"Xóa video, công khai nói rằng tiền là do các người tự nguyện đưa, thì con không động đến căn nhà."
"Không xóa, con sẽ cầm giấy ủy quyền đi tìm người m/ua. Đến lúc đó bố làm phẫu thuật xong, vừa hay cả nhà cùng ra đường mà ngủ."
Hắn bỏ đi, tôi không đuổi theo.
Tôi chụp ảnh tờ ủy quyền, cùng với lịch sử trò chuyện hôm tôi bị sốt gửi cho cảnh sát.
Lần này, chúng tôi không đợi xem hắn muốn gì tiếp theo nữa.
Chúng tôi phải bảo vệ ngôi nhà của mình trước.
Viên cảnh sát trẻ liên hệ cho chúng tôi một văn phòng trợ giúp pháp lý.
Luật sư xem xong tài liệu, câu đầu tiên nói là: "Tờ ủy quyền này có tranh chấp nghiêm trọng, không thể để đối phương lén lút hoàn tất thủ tục."
Tôi mang căn cước công dân và bản gốc sổ đỏ đi đăng ký phản đối, đồng thời nộp luôn lịch sử trò chuyện cho thấy Cao Cường đã lừa chúng tôi ký tên.
Căn nhà tạm thời không thể sang tên.
Cao Cường không hề hay biết.
Hắn gọi điện mỗi ngày, hỏi khi nào xóa video, giọng điệu ngày càng hung hăng.
Tôi chỉ nói ông nhà vẫn chưa tỉnh, tôi không làm chủ được.
Chiếc thẻ mười lăm vạn tệ kia đã c/ứu mạng ông nhà.
Sau khi phẫu thuật bắc cầu, ông nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt năm ngày, cuối cùng cũng mở mắt.
Ở một phía khác, cảnh sát bắt đầu điều tra sâu hơn.
Trong chiếc điện thoại cũ mà chị Triệu cung cấp, lưu lại những tin nhắn Lệ Lệ tư vấn ly hôn trước khi gặp t/ai n/ạn.
Hồ sơ sửa chữa cũ cũng cho thấy, người thợ sửa xe chịu trách nhiệm chiếc xe đó năm ấy đã nghỉ việc ba ngày sau t/ai n/ạn, rồi chuyển đến tỉnh khác.
Cùng tuần đó, Cao Cường rút năm vạn tệ tiền mặt từ ngân hàng.
Khi tìm được người thợ sửa xe, ban đầu hắn không nhận tội.
Cảnh sát đặt thời gian rút tiền, hồ sơ sửa xe và khoản n/ợ mà hắn đột ngột trả hết sau đó cạnh nhau, hắn mới khai ra: Cao Cường đã đưa cho hắn năm vạn tệ để hắn động tay vào hệ thống phanh.
Quan trọng hơn, người thợ này vẫn giữ tin nhắn cũ mà Cao Cường gửi năm xưa: "Làm kín đáo chút, đừng để vợ tao phát hiện phanh đã bị động chạm."
Hắn nói, bản thân sợ có ngày bị phản phệ nên tin nhắn này chưa bao giờ xóa.
Khi cảnh sát thông báo cho chúng tôi, họ không nói ngày bắt giữ.
Chỉ dặn một câu: "Tiếp tục giả vờ như chỉ đang xử lý chuyện căn nhà. Nếu Cao Cường đến nhà các người, hãy liên hệ với chúng tôi ngay lập tức."
Hôm sau, môi giới bất động sản gọi điện.
"Ông Tôn hẹn người m/ua chiều nay đến xem nhà của bà. Hai người cũng sẽ đến chứ?"
Tôi cầm điện thoại, nhìn ông nhà đang nằm trên giường b/ệnh.
"Có."
Ba giờ chiều, tôi và Dương Dương trở về căn nhà cũ.
Cao Cường đã dùng chìa khóa dự phòng mở cửa.
Bên cạnh hắn là môi giới và một người m/ua nhà, trên bàn trà bày sẵn hợp đồng.
Nhìn thấy tôi, hắn cau mày, rồi lại đổi sang giọng điệu thương lượng.
"Mẹ, chỉ cần bà ký tên trước mặt người m/ua, chuyện video con sẽ không truy c/ứu nữa. Tiền b/án nhà con sẽ chia cho hai người một ít để dưỡng già."
"Chia cho chúng tôi một ít?"
Tôi ôm ch/ặt bản gốc sổ đỏ vào lòng.
"Đây là căn nhà tôi và ông nhà đã sống cả đời."
Sự kiên nhẫn trên mặt Cao Cường biến mất.
"Con gái duy nhất của bà ch*t rồi, giữ nhà cho ai? Sau này chẳng phải cũng là của Dương Dương và con sao?"
"Con khuyên bà đừng có không biết điều. Nếu không con đến b/ệnh viện làm lo/ạn, bố chưa chắc đã sống được bao lâu đâu!"
Dương Dương tức đến mức sắc mặt thay đổi, lao thẳng lên chắn trước mặt tôi.
Hai bố con va vào làm đổ chiếc tủ.
Chiếc ấm trà Lệ Lệ từng m/ua cho ông nhà rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Người môi giới chạy tới đỡ tôi, trầm giọng hỏi: "Ông Cao, nếu ông không làm chủ được căn nhà này, thì tôi đưa khách đi trước đây."
Sắc mặt Cao Cường trở nên khó coi, hắn chộp lấy tờ ủy quyền quát người môi giới: "Bà ta đã ký tên! Tôi có quyền b/án căn nhà này!"
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại người môi giới vang lên.
Đối phương nghe vài câu, sắc mặt thay đổi.
"Ông Cao, căn nhà này đã đăng ký phản đối, hôm nay không thể giao dịch."
"Ý gì đây?"
Cao Cường nhìn chằm chằm vào tôi.
"Là bà giở trò?"
Hắn giơ tay định đ/ập đồ trên bàn, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân.
Viên cảnh sát trẻ dẫn theo vài người bước vào, đẩy tôi và Dương Dương ra phía sau.
"Cao Cường, vụ t/ai n/ạn xe của Lệ Lệ ba năm trước đã được lập án điều tra lại."
"Bằng chứng hiện tại chứng minh chiếc xe đã bị phá hoại có chủ đích trước khi xảy ra t/ai n/ạn, mời anh hợp tác điều tra."
Sắc mặt Cao Cường trắng bệch.
"Phá hoại có chủ đích gì chứ? Chẳng phải năm đó đã kết luận là cô ta vượt đèn đỏ sao?"
Viên cảnh sát trẻ không vòng vo.
"Kết luận cũ đang được xem xét lại. Người thợ sửa xe năm đó đã khai toàn bộ quá trình, năm vạn tệ và tin nhắn anh gửi cho hắn cũng đã x/ác nhận th/ủ đo/ạn gi*t người của anh. Mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến."
Cao Cường xoay người định chạy ra ban công, hai cảnh sát lập tức kh/ống ch/ế hắn.
Ngay khoảnh khắc c/òng tay khóa lại, hắn vẫn còn gào thét rằng t/ai n/ạn chỉ là ngoài ý muốn.
Nhưng lần này, không còn ai tin hắn nữa.