Có lẽ vì không ngờ tôi lại nói chuyện thẳng thừng như vậy, đầu dây bên kia Tô Tư Tư im lặng hồi lâu, rồi mới vừa thút thít vừa lên tiếng: "Chị, em không có ý đó, chị đừng nói lời khó nghe như vậy..."

"Thế này đã là khó nghe rồi sao? Vậy chuyện bố mẹ vứt bỏ chị thì có khó nghe không? Chuyện cả nhà em ch*t hết rồi hay sao mà vứt chị lại nơi thôn quê thì có khó nghe không? Em là cái bang à mà đi nhặt cơm thừa của người khác thì có khó nghe không? Còn những lời khó nghe hơn nữa, em có muốn nghe không?" Tôi tuôn ra một tràng như liên thanh, khiến Tô Tư Tư bên kia điện thoại á khẩu không nói được lời nào.

Tôi tiếp tục: "Đừng có được voi đòi tiên, em hưởng thụ bao nhiêu trong lòng tự biết rõ. Dù em có muốn trút gánh nặng này cho chị, cũng phải xem em có bản lĩnh ép chị nhận hay không đã."

Tiếng thở của Tô Tư Tư trở nên dồn dập. Có thể thấy, bao năm nay bố mẹ đã nuông chiều cô ta quá mức, người suýt chút nữa bị tôi làm cho tức ch*t, đến cuối cùng cũng chỉ nặn ra được một câu: "Chị, chị quá đỗi cay nghiệt rồi. Chị phải cẩn thận đấy, nói lời cay đ/ộc nhiều quá, người sẽ trở nên x/ấu xí đấy."

Chờ đợi mãi mới thấy tung ra đò/n chí mạng là câu đó, tôi gần như tức đến bật cười.

"Ồ ồ, em là nhất, em là đẹp nhất. Tâm h/ồn đẹp đẽ thế thì nhớ tự mình đón bố mẹ về mà chăm sóc nhé."

Nói xong, tôi cúp máy cái rụp, tiện tay chặn liên lạc của cả ba người họ, đồng thời gửi ảnh của cả gia đình họ cho bạn bè xung quanh, dặn họ rằng ba người này đang định ăn vạ tôi, nếu họ cố tình tìm đến qua các kênh bạn bè, nhất định phải nâng cao cảnh giác, tránh bị l/ừa đ/ảo.

Làm xong tất cả, tôi thấy nhẹ nhõm cả người.

Hy vọng họ sớm nhận ra rằng họ mới là bên đang cần cầu cạnh người khác, và sớm đưa ra thái độ chân thành tương ứng.

Thế nhưng rõ ràng, kẻ bướng bỉnh luôn có những chiêu trò quái đản của riêng mình.

Đến thứ Tư, Tô Tư Tư đẩy xe lăn cho bố mẹ tôi tìm đến tận công ty.

Họ chặn ngay cửa lớn. Bố tôi ngồi trên xe lăn, ống quần bên phải trống không buông thõng. Mẹ tôi thì tay trái bó bột, sắc mặt tái nhợt. Tô Tư Tư đứng cạnh họ, gặp ai cũng hỏi có quen chị gái Tô Niệm Niệm của cô ta không.

"Bố mẹ già rồi, lại vừa trải qua chuyện lớn như thế, tâm nguyện duy nhất bây giờ là được gặp đứa con gái lớn không hay về nhà. Chúng tôi thật sự không có ý gì khác đâu."

Giọng cô ta đáng thương, chưa nói được hai câu, nước mắt đã chực trào.

Những người làm việc tại khu trung tâm CBD này đều là hạng người khôn ngoan, không ai tiếp lời cô ta, ai nấy đều nhìn trời nhìn đất, nhìn đồng hồ giả vờ bận rộn, chỉ là chân cũng chẳng chịu nhúc nhích bước nào.

Cho đến khi tôi từ trong thang máy bước ra, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía tôi.

Tất cả mọi người ở đây đều biết tôi là Tô Niệm Niệm, chỉ duy nhất bố mẹ ruột và em gái tôi là không nhận ra.

Họ vẫn đang tìm ki/ếm trong đám đông một bóng hình nhỏ bé, g/ầy gò, quê mùa và tự ti đúng như trong tưởng tượng của họ.

Tôi bước nhanh đến trước mặt Tô Tư Tư, không một lời thừa thãi, giơ tay lên là một cái t/át.

Gương mặt trắng trẻo của Tô Tư Tư sưng vù lên ngay lập tức.

Thấy vậy, mẹ tôi - bà Trần - hét lên chói tai, dùng bàn tay còn lành lặn lao vào cấu x/é tôi: "Mày là ai? Sao mày lại đá/nh người vô cớ?"

Tôi né người tránh thoát, bà ta làm ầm ĩ đòi kiện tôi tội cố ý gây thương tích.

Trong chốc lát, những người đang hóng chuyện ở đó đều im bặt.

Có người nhắc nhở bà ta: "Chẳng phải các người đến tìm Tô Niệm Niệm sao?"

Lúc này họ mới phản ứng lại, hóa ra tôi chính là Tô Niệm Niệm, đã hơn mười năm không gặp.

Tôi không hề sống một cuộc đời nghèo khó, quê mùa và tự ti như họ tưởng tượng. Ngược lại, tôi hiện tại ăn mặc chỉn chu, khí chất mạnh mẽ, người cao ráo khỏe mạnh, đầy bản lĩnh và th/ủ đo/ạn.

N/ão bộ của bố mẹ rõ ràng đã phản ứng kịp, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn dừng lại ở trạng thái dở khóc dở cười.

Ngược lại, Tô Tư Tư òa khóc nức nở. Cô ta ôm mặt chạy lại, nước mắt rơi như chuỗi hạt đ/ứt dây, khóc đến mức cứ như nước mắt không mất tiền vậy.

"Chị, rốt cuộc em đã làm gì khiến chị gi/ận? Chị không muốn chăm sóc bố mẹ thì thôi, sao có thể đá/nh người chứ."

Cô ta khóc đầy tủi thân, tôi quay đầu nhìn trợ lý. Cô ấy giơ điện thoại lên ra hiệu "ok" với tôi: "Yên tâm đi chị, đều ghi lại hết rồi. Từ lúc họ không nhận ra chị cho đến đoạn họ diễn kịch tình chị em, định chơi bài đạo đức giả đều có đủ."

Tiếng khóc của Tô Tư Tư khựng lại. Một lúc lâu sau, cô ta mới tìm được lý do: "Chị, em biết chị oán trách chúng em, nhưng nếu không phải vì chị không chịu về nhà, sao chúng em có thể không nhận ra chị được? Bố mẹ cũng đã già rồi..."

"Chát!" Một tiếng vang lên, Tô Tư Tư chưa nói hết câu đã ăn trọn thêm một cái t/át nữa.

"Tô Niệm Niệm, mày có tin tao báo cảnh sát không!" Tô Tư Tư cũng nổi gi/ận.

Tôi điềm nhiên phủi tay: "Mày còn mặt mũi nhắc đến chuyện bố mẹ già rồi à? Nếu không phải vì mày đòi đi xuyên đêm ra biển ngắm bình minh, thì bố mẹ làm sao vì mệt mỏi mà lái xe gây t/ai n/ạn?"

Tôi đứng trên đỉnh cao đạo đức, nói một cách đanh thép. Tô Tư Tư rõ ràng không ngờ rằng khi đối mặt với bố mẹ t/àn t/ật đến tận cửa, tôi không hề vội vã chứng minh mình vô tội, mà lại nhắm thẳng vào cô ta.

Nhìn thấy những lời bàn tán xung quanh ngày càng lớn, cô ta vội vàng lại bắt đầu khóc.

Những giọt nước mắt chân thật của Tô Tư Tư vừa rơi xuống, lập tức có người không chịu nổi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm