"Phải đó." Nghe giọng nói rất giống Ám Dạ này, tôi vẫn cảm thấy không thoải mái, theo bản năng quay mặt đi chỗ khác.

Trần Bạc Vũ đưa cho tôi một cây vợt, hỏi: "Biết chơi không?"

Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Có chơi qua, nhưng không giỏi lắm."

"Không sao, cứ cầm vợt trốn ở góc là được, giao hết cho anh."

Giây phút này, tôi như được trở về trong game.

Lúc đó Ám Dạ cũng bảo tôi trốn vào trong bụi cỏ, hóa ra, dù là online hay offline, anh ấy đều bảo vệ tôi như vậy.

Là do tôi không tốt, trước đây lại còn nghi ngờ tấm lòng của anh, tôi dồn hết sức lực, không muốn làm vướng chân anh.

Đáng tiếc, sân cầu lông tàn khốc hơn game rất nhiều.

Tống Ngạn Dã ở phía đối diện cùng bạn gái cậu ta nhanh chóng phát hiện ra tôi là mắt xích yếu nhất trong đội, liên tục truyền cầu về phía tôi.

Trần Bạc Vũ dù có là siêu nhân, cũng không thể địch lại hai người.

Sau khi để mất hai quả cầu liên tiếp, cuối cùng anh quyết định điều chỉnh chiến thuật, quay đầu nói với tôi: "Em lên phía trước đi."

"Vâng."

"Đừng sợ." Lúc lướt qua nhau, anh vỗ vỗ vai tôi, "Cứ đỡ cầu là được, không đỡ được thì ngồi xuống, yên tâm, anh sẽ đỡ lấy."

Có sự khích lệ của anh, tôi dần bớt căng thẳng hơn, thực sự đỡ được vài quả, còn dùng động tác giả lừa được Tống Ngạn Dã.

Một lần nữa, tôi ghi được điểm, quay sang đ/ập tay với Trần Bạc Vũ.

Tống Ngạn Dã sắc mặt hơi khó coi, nắm ch/ặt quả cầu, tung cao, vung vợt, một trận gió lốc.

Khi tôi phản ứng lại thì đã muộn.

Quả cầu lông đ/ập thẳng vào mũi tôi, như một hòn đ/á nhọn hoắt, làm mũi tôi rá/ch toạc.

M/áu chảy ra.

Thế nhưng, không một ai để ý đến tôi, hai người đối diện như thể không nhìn thấy gì, vẫn đ/ập tay ôm nhau.

"Được lắm! Thừa thắng xông lên!"

"Con gà mờ đó, đối phó với cô ta dễ như chơi."

Trần Bạc Vũ đầy vẻ tức gi/ận, đi về phía tôi, nói: "Ương Ương, không đỡ được thì không biết né à? Anh chẳng phải đã bảo anh đỡ được sao?"

Thấy m/áu trên mặt tôi, anh sững lại một giây, nói: "Ai bảo em không né ra, đúng là đồ vô dụng."

Tống Ngạn Dã khoác tay lên vai bạn gái, cười hỏi tôi: "Này, đồ x/ấu xí, đá/nh cầu thôi mà, chảy tí m/áu đó thôi, cô không định ăn vạ chúng tôi đấy chứ?"

"Không đâu, cô ta x/ấu thế, đ/ập một cái cũng chẳng sao đâu."

Tai tôi ù đi, đầu óc choáng váng, bỗng chốc không thở nổi, dường như chẳng nhìn rõ thứ gì nữa.

Trước mắt tối sầm lại, tôi ngất đi.

Khi tỉnh dậy, Tống Ngạn Dã đang ở bên cạnh giường tôi.

Cậu ta thở phào một tiếng, nói: "Tỉnh rồi à?"

Tôi không có ấn tượng tốt với cậu ta, đưa mắt tìm ki/ếm thứ gì đó, cậu ta khoanh tay trước ngựk, bảo tôi: "Không cần tìm nữa, Bạc Vũ đi rồi."

"Anh ấy bảo tôi chuyển lời cho cô."

"Chia tay đi, anh ấy không có hứng thú với đồ x/ấu xí."

Nói xong câu đó, cậu ta bỏ đi.

"Đợi đã." Tôi gọi cậu ta lại, nhìn theo bóng lưng cậu ta, cuối cùng tôi cũng hỏi ra câu hỏi đã treo lơ lửng trong lòng mình từ lâu.

"Trần Bạc Vũ, anh ấy thực sự là Ám Dạ sao?"

Cậu ta không ngoảnh đầu lại, cười mỉa mai: "Chứ sao nữa?"

"Ương Ương, cô không định ảo tưởng rằng Ám Dạ là tôi đấy chứ?"

"Đừng nằm mơ nữa, tôi chưa đến mức m/ù đến thế."

Cảm giác thất tình, thực sự rất khó chịu.

Giống như bị một trận cảm cúm nặng không sao khỏi được.

Ngày nào cũng lâng lâng, ôm lấy những hồi ức để sống qua ngày, chẳng ăn uống được gì.

Tôi sụt cân xuống còn hơn chín mươi cân, Tiểu Đào sợ quá đưa tôi đến vùng Tây Bắc, giây phút đứng giữa sa mạc, tôi đột nhiên nhớ lại lúc ở trong game.

Cũng là địa hình sa mạc như thế này.

Cái bóng lưng Ám Dạ không ngoảnh đầu lại, bỏ mặc tôi giữa bầy địch.

Lạ thật nhỉ, đúng giây phút đó, tôi đột nhiên buông bỏ được.

Nhiều chuyện không thông suốt, cũng hiểu rõ ngay tại thời điểm đó.

Chẳng qua chỉ là một cuộc tình qua mạng, mới ba tháng thôi, có gì mà không vượt qua được.

Đời người, ai mà chẳng gặp vài gã tồi.

Khi tôi trở lại trường, hoa liễu tan đi, tôi tháo khẩu trang, đi dạo trong khuôn viên trường.

Từ nhà ăn đi ra, từ chối chàng trai thứ ba đến xin WeChat, tôi đi trên đường về ký túc xá.

Tiểu Đào gửi tin nhắn cho tôi: "Đang ở đâu? Về ký túc xá! Gấp!"

Tôi chụp một tấm ảnh bánh bao, nói: "Đang trên đường rồi, m/ua cho cậu bánh bao ngon nhất nhà ăn số 2 đây."

"Đừng quan tâm bánh bao nữa, chạy về đi!"

Sau khi về, Tiểu Đào đợi ở cửa, tôi hỏi cô ấy: "Sao thế, cậu thi trượt à?"

"Phỉ phui cái miệng!" Tiểu Đào nắm lấy tay tôi, ấn tôi ngồi xuống giường.

"Ương Ương, chuyện tiếp theo mình sắp nói, cậu nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ."

"Ừm." Tôi cười đặt bánh bao xuống, cứ tưởng cô ấy lại sắp kể chuyện phiếm về ông chồng nào đó của cô ấy bị sụp đổ hình tượng.

Thế nhưng, khi nhìn thấy ảnh chụp màn hình trong nhóm chat trên điện thoại, tôi sững sờ.

"Ám Dạ, cảm giác đ/á văng con yêu tinh heo đó, sướng không?"

"Chắc chắn là sướng rồi, con ngốc đó đến ch*t cũng không biết được, người nó đi gặp căn bản không phải Ám Dạ, mà là bạn cùng phòng của Ám Dạ."

"Bạn cùng phòng thế này tính là t/ai n/ạn lao động nhỉ? Tổng giám đốc Dạ không thưởng cho người ta à?"

"Rốt cuộc là đứa nào nghĩ ra chiêu rao b/án bạn gái này, đỉnh thật!"

"Anh em, hình như tôi cũng bị một con 'xe tăng' bám lấy, ai giúp tôi tiếp tay được không?"

"Cút."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm