Tôi chỉ mất một ngày làm việc để đưa ra một bản báo cáo văn phong mạch lạc, dữ liệu chuẩn x/ác.

Đẩy cửa văn phòng Bí thư Chu, tôi đặt bản báo cáo đã in xong lên bàn.

"Bí thư Chu, báo cáo này đã c/ắt bỏ toàn bộ những lời sáo rỗng, dữ liệu cốt lõi đã được đối chiếu kỹ lưỡng, có thể sử dụng ngay."

Bí thư Chu lật giở tài liệu, lướt nhanh qua vài trang.

Ông ta khép hồ sơ lại, vỗ mạnh lên vai tôi.

"Tài liệu viết rất khá, rất có chiều sâu."

Ông ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi, hồi lâu sau mới buông một câu: "Cuộc điện thoại tố cáo đó, là cậu gọi đúng không?"

Không khí bỗng chốc trở nên đông cứng.

32.

Tôi đứng nghiêm, giọng nói dõng dạc: "Là tôi gọi."

"Bởi vì phải có người làm việc đó."

Bí thư Chu thở dài, tựa lưng vào ghế.

"Tiểu Hạ, tôi biết cậu ấm ức. Trước đây họ đá/nh giá cậu là con trâu già chỉ biết cúi đầu làm việc. Nhưng tôi thấy lập trường chính trị và tầm nhìn đại cục của cậu vượt xa những kẻ chỉ biết làm màu."

"Tôi không phải là người không dung thứ được người khác."

......

Tôi nhìn Bí thư Chu.

Ông ta nói miệng là dung thứ, nhưng ngay khoảnh khắc đặt câu hỏi đó, bức tường ngăn cách đã hình thành rồi.

Trong cái vòng tròn này, điều tối kỵ nhất đối với người đứng đầu chính là vượt cấp tố cáo.

Hôm nay tôi có thể vì công bằng chính nghĩa mà tố cáo Triệu Á Cầm và Bí thư Lưu.

Ngày mai tôi cũng có thể vì lý do khác mà tố cáo ông ta.

Đây chính là quy tắc.

Đây chính là sự phản phệ.

33.

Tôi không lùi bước, giọng điệu bình ổn.

"Bí thư Chu, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông, nhưng lý tưởng của tôi không nằm ở đây."

"Trong tòa nhà này, mỗi ngày đều diễn ra những trò chơi quyền lực và sự tham lam của lòng người."

"Có người coi văn bản như thánh chỉ để bóc l/ột cấp dưới, có người coi công quyền như máy rút tiền nhà mình."

"Quy tắc trở thành tấm lá chắn che đậy sự nhơ nhuốc mà họ tùy ý tô vẽ, giới hạn trở thành bàn đạp để họ thăng quan phát tài."

Bàn tay cầm bút của Bí thư Chu khựng lại, ông ta ngồi thẳng người dậy.

"Cậu quá lý tưởng hóa rồi."

Ông ta lạnh lùng đưa ra đá/nh giá.

Tôi tháo thẻ nhân viên trên ngựk, nhẹ nhàng đặt cạnh bản báo cáo hoàn hảo kia.

"Không phải lý tưởng hóa, mà là không muốn phụng sự nữa."

Tôi nói với giọng bình thản, nhưng mỗi từ đều nặng tựa ngàn cân: "Khi kẻ x/ấu trục xuất người tốt trở thành trạng thái bình thường, khi người làm việc chân chính đến cả sống sót cũng trở thành xa xỉ, thì cái vòng tròn này, tôi không thể đi tiếp được nữa."

Tôi rút ra lá đơn xin nghỉ việc đã viết từ trước, đưa bằng hai tay cho Bí thư Chu.

Bí thư Chu cau mày, nhìn vào dòng chữ trên phong bì.

"Cậu đã chịu đựng năm năm, khó khăn lắm mới lật đổ được đám mây đen trên đầu, giờ là lúc tung hoành, cậu lại chọn cách rời đi?"

34.

Tôi khẽ cười.

Ở lại, chỉ là một lão Quách tiếp theo thôi.

Dù có đổi lãnh đạo mới, cái mác kẻ tố cáo sẽ dán ch/ặt vào xươ/ng sống tôi cả đời.

Lãnh đạo mới trọng dụng tôi, chẳng qua chỉ là tạm thời an lòng người, thể hiện sự độ lượng của mình.

Một khi có cơ hội, tôi vẫn là kẻ bên lề sẵn sàng bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Khi tôi quyết định đ/ập nồi dìm thuyền gọi cuộc điện thoại đó, tôi đã chẳng nghĩ đến việc để lại đường lui.

"Mây đen lật đổ rồi, nhưng trời chưa chắc đã sáng."

Tôi chỉnh lại cổ áo.

"Bí thư Chu, tài liệu tôi đã làm xong, đây là ca làm cuối cùng của tôi. Thủ tục nghỉ việc, mong ông phê duyệt."

Không đợi ông ta phản hồi, tôi quay người sải bước ra khỏi văn phòng Bí thư.

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Trở về văn phòng tổng hợp, tôi lấy một chiếc thùng, bắt đầu thu dọn đồ dùng cá nhân.

Lão Quách tiến lại gần.

"Nghĩ kỹ rồi à?"

Tôi ném vài cuốn sách cuối cùng vào thùng: "Nghĩ kỹ rồi. Ở lại đây, chỉ sẽ mọc ra một Bí thư Lưu mới, một Trưởng phòng Triệu mới. Tôi không muốn trở thành kẻ mà mình từng gh/ê t/ởm nhất."

Lão Quách im lặng rất lâu.

Ông ấy vỗ vai tôi.

"Tuổi trẻ thật tốt."

Tôi ôm thùng đồ bước ra khỏi sân cơ quan.

Năm năm thức đêm, đ/au thắt ngựk, những bản thảo sửa không bao giờ hết, những lời m/ắng nhiếc không bao giờ dứt.

Tất cả đều tan biến vào hư vô ngay khoảnh khắc này.

Tôi không về nhà ngay mà bắt taxi đến một nơi.

35.

Cộng đồng Xuân Phong.

Khu chung cư cũ nát, môi trường kém nhất quận, cũng là nơi Triệu Á Cầm bị điều chuyển đến.

Tôi muốn xem, người nữ lãnh đạo từng trù tính quyền lực đầy toan tính đó, khi thoát ly khỏi đặc quyền và bệ phóng, rốt cuộc là cái thứ gì.

Xe dừng trước cửa trung tâm dịch vụ cộng đồng.

Từ xa đã nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội bên trong.

Tôi bước vào đại sảnh.

Triệu Á Cầm mặc bộ thường phục nhăn nhúm, đầu tóc rối bời, đang bị mấy bà cô nhảy quảng trường vây kín.

"Cô là cái thứ gì! Dựa vào đâu mà không cho chúng tôi kéo dây điện cắm loa ở quảng trường nhỏ!"

"Đúng thế! Trước đây khi Bí thư Liêu còn ở đây thì chẳng ai quản, cô tưởng cô là ai!"

Triệu Á Cầm bị ép lùi lại liên tục, mặt mày tái mét, chỉ vào đám bà cô gào lớn: "Đây là quy định! Kéo dây điện trái phép có nguy cơ hỏa hoạn! Các người còn làm lo/ạn, tôi gọi cảnh sát đấy!"

"Cô gọi đi! Cô tưởng cô còn là lãnh đạo lớn ở văn phòng hành chính à? Ai mà chẳng biết cô phạm tội nên bị đày đến đây quét đường! Đừng có giở cái uy quan chức với chúng tôi!"

Một câu nói của bà cô kia đ/âm trúng tim đen của Triệu Á Cầm.

Bà ta tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa.

Khuôn mặt bà ta méo mó trong chốc lát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm