Vô số bình luận ch/ửi bới ùa vào tài khoản của giáo sư Tiết, m/ắng ông ta không còn chỗ nào để chui, cuối cùng ngay cả tài khoản cũng bị báo cáo và khóa lại.
"Trời ơi, lão già mặt người dạ thú này, thật kinh t/ởm!"
"Loại người này mà cũng làm giáo sư sao? Hy vọng Bộ Giáo dục trừng trị nghiêm khắc!"
"Đúng là nỗi nhục của đại học Thân Tế, không xứng làm thầy!"
"Bề ngoài đạo đức giả, bụng dạ đầy rẫy những trò dơ bẩn, vị giáo sư này thực sự đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời!"
"Không ai lên tiếng bảo vệ cho cô bảo mẫu sao? Vất vả cả đời, lại gặp phải loại chủ nhân cặn bã như thế này!"
"Còn cả con cái của bà ấy nữa, vì sợ bị liên lụy mà vội vàng quay lưng, còn xứng đáng làm con người ta không!"
"..."
Thỉnh thoảng thấy có bình luận ch/ửi bới con cái mình, tôi không thấy đ/au lòng, cũng chẳng phản bác, tôi thấy họ ch/ửi đúng.
Danh tiếng của giáo sư Tiết trong xã hội hoàn toàn sụp đổ.
Có người còn nhân cơ hội này đào ra cả cậu sinh viên giúp sức cho giáo sư Tiết, hóa ra lại là một nữ nghiên c/ứu sinh tiến sĩ xinh đẹp.
Thì ra giáo sư Tiết hứa hẹn với cô ta rằng sau khi xong chuyện sẽ giúp cô ta tốt nghiệp thuận lợi và giữ lại trường giảng dạy.
Sau khi dư luận đảo chiều, dưới sự giúp đỡ của Tiết Tuệ, tôi đã kiện cả những tài khoản marketing lan truyền ảnh của chúng tôi ra tòa.
Trò hề trên mạng này ồn ào suốt khoảng hai tháng mới dần dần nhạt nhòa khỏi tầm mắt của mọi người.
Khi tiễn Tiết Tuệ đi, tôi có chút lo lắng:
"Tuệ à, đều tại dì Trương làm cháu bị liên lụy, khiến qu/an h/ệ với giáo sư Tiết trở nên căng thẳng như vậy."
Tiết Tuệ lắc đầu:
"Dì Trương, nếu không có dì, cháu đã không còn mẹ từ lâu rồi."
"Năm đó b/ệnh của mẹ cháu vừa phát hiện, Tiết Hoài Cương đã nói là bỏ điều trị."
"Cháu liều mạng c/ầu x/in ông ta, ông ta mới chịu bỏ ra một chút tiền để điều trị bảo tồn. Sau này cháu tự ki/ếm được tiền, nhưng b/ệnh của mẹ đã sớm qua giai đoạn điều trị tốt nhất rồi."
"May mà gặp được dì, dì đã chăm sóc mẹ tận tâm như vậy, để bà ấy có thể ở bên cháu thêm mười năm nữa."
"Những món trang sức đó là mẹ lén để lại cho cháu, bà ấy sợ sau khi mình đi, Tiết Hoài Cương sẽ lấy vợ mới, sợ cuộc sống của cháu không được đảm bảo..."
"Bị Tiết Hoài Cương phát hiện, ông ta liền cư/ớp lấy..."
"Ông ta vốn dĩ vô tình như vậy, thực ra qu/an h/ệ của chúng cháu đã sớm căng thẳng từ lâu rồi..."
Tiễn Tiết Tuệ xong, tôi cũng rời khỏi Hải Thành, trở về quê ở bên cạnh ông Lý một thời gian, rồi tự đăng ký học lái xe.
Vì áp lực dư luận, con cái đã chuyển lại số tiền tôi để lại cho chúng. Sau khi đăng hóa đơn chuyển tiền lên mạng, chúng hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ban đầu là chúng không liên lạc với tôi, sau đó tôi trực tiếp chặn luôn chúng.
Sau khi có bằng lái, tôi m/ua một chiếc xe nhà di động, mang theo di ảnh ông Lý, bắt đầu cuộc sống du lịch của riêng mình.
Còn về giáo sư Tiết, nghe nói ông ta đã cưới cô nghiên c/ứu sinh tiến sĩ kia, tiền mất tật mang, lại còn bị cắm sừng, nhưng những chuyện đó tôi không còn quan tâm nữa.