“Cơm tất niên cho 10 người, chẳng lẽ chỉ chuẩn bị ba món một canh? Tôi thế nào cũng được, dù sao thì người mất mặt cũng không phải là tôi.”
Siêu thị nhập khẩu này không có món nào rẻ cả, ngay cả hai quả dưa chuột thôi cũng phải mấy chục tệ.
Đồ hữu cơ, đồ nhập khẩu mà, tất nhiên là đắt đỏ rồi.
Nhớ ngày trước khi tôi chuẩn bị tôm sú lớn, cua biển, cá mú cho bữa tất niên, cả nhà họ chẳng hề hé răng nhắc đến chữ “đắt”.
Bố chồng còn chê tôi keo kiệt, m/ua ít.
Cũng chẳng nhìn xem cả cái gia đình nhà các người là lũ q/uỷ đói đầu th/ai hay sao mà cứ cắm cúi ăn như chưa từng được thấy th!t.
Tôi có m/ua cả xe cũng chẳng đủ cho các người ăn.
Lâm Vĩnh Minh nghiến răng, chỉ đành để mặc tôi chọn đồ.
Lúc thanh toán, tôi lấy thêm một xấp bao lì xì bên cạnh quầy thu ngân.
“Đừng quên chuẩn bị lì xì cho bố mẹ anh cùng ông bà ngoại, mọi năm tôi đều để mức hai nghìn tệ mỗi người.”
“Đúng rồi, con của anh họ anh, trước đây tôi cũng lì xì năm trăm, anh tự liệu mà làm nhé!”
Lời vừa dứt, biểu cảm của Lâm Vĩnh Minh trông như đưa đám.
Trên đường về nhà, tôi đề nghị phí nấu cơm tất niên là năm trăm tệ.
Lâm Vĩnh Minh run tay, chiếc xe lạng lách thành một đường cong hình chữ S.
Tôi bình thản nói: “Bình thường thuê người nấu một bữa cơm cũng mất hơn ba trăm tiền công vất vả rồi, hôm nay là ngày lễ, đây là mức giá d/ao động bình thường của tôi.”
Lúc này Lâm Vĩnh Minh rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Mẹ anh ta nấu ăn tệ thế nào, cả nhà đều biết rõ.
Hơn nữa cơm tất niên thì ít nhất cũng phải trông đẹp mắt một chút chứ?
Nhìn đống “ẩm thực bóng tối” mẹ chồng tôi nấu thôi đã muốn nôn rồi…
Lâm Vĩnh Minh nghiến răng nghiến lợi chuyển khoản ngay cho tôi năm trăm tệ, tôi nhận tiền xong liền đi nấu cơm tất niên.
Ăn cơm xong, cả nhà ngồi ở phòng khách đợi xem Gala Xuân Vãn.
Tôi vừa định đi theo thì Lâm Vĩnh Minh đã nắm ch/ặt lấy tôi.
“Rửa bát một lần 15 tệ, tôi chuyển khoản ngay cho cô!”
Tôi giữ tay anh ta lại, cười nhạt.
“15 tệ là giá bình thường khi chỉ có hai người chúng ta ăn, anh nhìn đống bát đĩa nồi niêu hôm nay xem, khối lượng công việc đã tăng lên gấp mấy lần rồi.”
“100 tệ, không thì anh tự đi mà rửa.”
Lâm Vĩnh Minh lại sầm mặt, lôi tôi vào góc dạy dỗ.
“Hứa Uyển Đình! Cô bị tiền làm mờ mắt rồi phải không? Bây giờ nói chuyện với tôi câu nào cũng không rời khỏi tiền?!”
“Cô dù gì cũng là con dâu nhà họ Lâm, làm việc nhà không phải là chuyện đương nhiên sao?”
Ô kìa, lúc làm việc nhà thì biết tôi là người một nhà rồi à?
Vậy lúc tiêu tiền sao lại phân chia rõ ràng thế?
Tôi lạnh lùng liếc nhìn Lâm Vĩnh Minh một cái.
“Chẳng phải chính anh đề nghị AA sao? Cũng là anh đồng ý tính toán rõ ràng, sao nào, chơi không lại à?”
Lâm Vĩnh Minh tức đến đỏ bừng mặt.
“Cô cần phải tính toán chi li đến mức này sao? Trong nhà rửa cái bát cũng phải tính tiền? Làm một chút thì đã làm sao?”
Tôi lập tức phản bác.
“Đây là nhà của anh, vậy sao anh không làm mà cứ sai khiến tôi? Tôi n/ợ nhà các người chắc?”
Tôi sẽ không còn ng/u ngốc như trước nữa.
Lương thực nhận của Lâm Vĩnh Minh cũng chỉ có mười hai nghìn, tiền trả góp nhà bốn nghìn, đó là tài sản trước hôn nhân của anh ta, anh ta tự trả.
Mỗi tháng anh ta chỉ đưa tôi hai nghìn tiền sinh hoạt phí, sáu nghìn còn lại anh ta tự tiêu.
Mà tôi phải gánh vác tiền điện, nước, ga, phí quản lý, m/ua thức ăn, nấu cơm và làm việc nhà.
Mỗi tháng lại trợ cấp cho bố mẹ hai bên mỗi bên một nghìn tệ sinh hoạt phí.
Nửa tháng về thăm bố mẹ hai bên một lần, mỗi lần m/ua đồ không dưới ba trăm.
Đây đều là những khoản chi cố định, chưa tính đến chuyện quà cáp lễ tết.
Số tiền mấy chục nghìn lì xì ngày Tết cũng đều là tôi bỏ ra.
Quần áo, giày dép, nhu yếu phẩm của hai vợ chồng cũng đều do tôi phụ trách.
Về nhà chồng thì như người giúp việc, bị cả nhà họ sai bảo.
Thế mà người nhà họ Lâm vẫn cảm thấy tôi chiếm được món hời lớn lắm sao??
Dựa vào đâu mà tôi vừa phải bỏ tiền, vừa phải bỏ sức, lại còn bị người ta coi thường?!
Lâm Vĩnh Minh không muốn bị họ hàng chê cười, đành miễn cưỡng chuyển cho tôi một trăm tệ.
Chương trình Xuân Vãn chiếu được một nửa, ông bà ngoại muốn về nhà, người già ngủ sớm.
Lúc này, mẹ chồng nháy mắt với tôi.
“Đình Đình à, mọi người sắp về rồi, quà chuẩn bị sẵn mang ra đi!”
Đứa cháu con anh họ của Lâm Vĩnh Minh cũng chạy đến, cười tươi đưa hai tay ra.
“Thím nhỏ, lì xì năm nay của con đâu ạ?”
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cả nhà, tôi mới thấy mình trước đây ngốc nghếch đến mức nào!
Năm nào tôi cũng tỉ mỉ chọn quà phù hợp cho từng người, chăm lo chu đáo mọi bề.
Họ hàng nhà họ Lâm đông, chi phí lớn, tôi chưa bao giờ so đo tốn kém bao nhiêu.
Làm đến mức này rồi, tôi vẫn mang tiếng là “không biết vun vén gia đình”.
Vậy thì cứ để họ tự bỏ tiền, tự vun vén cái nhà của họ đi!
Tôi xoa đầu đứa bé.
“Từ nay về sau lì xì và quà cáp đều do chú nhỏ của con chuẩn bị đấy, con hỏi chú ấy mà đòi nhé!”
Tôi muốn xem, trong tình cảnh chẳng chuẩn bị gì cả, cả nhà ba người các người định xoay xở thế nào!
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào Lâm Vĩnh Minh, tôi đứng một bên xem kịch hay.
Lâm Vĩnh Minh ngượng ngùng xoa tay.
Anh ta hạ giọng nịnh nọt tôi: “Vợ à, anh biết em là chu đáo nhất, lì xì và quà chắc chắn đã chuẩn bị từ lâu rồi đúng không? Mau lấy ra đi!”
Bố chồng nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm, gây áp lực.
“Hứa Uyển Đình, làm mình làm mẩy cũng phải biết chọn hoàn cảnh! Ông bà ngoại còn ở đây, cô làm lo/ạn như vậy là quá không biết điều rồi!”