"Cô chắc chứ? Một đội ngũ bình thường phải mất ít nhất hai tuần."

"Cậu tìm tớ đến đây chẳng phải vì tớ không phải là một đội ngũ bình thường sao?"

Lục Vy cười.

"Được, chỗ ngồi của cậu ở văn phòng Giám đốc Tài chính tầng mười bảy. Ngày mai là có thể bắt đầu."

Tôi nhìn đồng hồ.

Sắp năm giờ rồi.

"Tớ đi trước đây, tối nay còn có người phải gặp."

"Ai?"

"Chu Chính Dương."

Biểu cảm của Lục Vy thay đổi ngay lập tức.

"Anh ta quay về rồi?"

"Ừ."

"Chắc chắn là nhắm vào căn nhà rồi."

"Tớ biết."

"Niệm An, cậu có giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà trong tay, sợ cái gì?"

"Tớ không sợ."

Tôi cầm túi xách, bước ra cửa.

"Tớ chỉ muốn xem, anh ta có thể nói ra những lời lẽ gì."

Sáu giờ.

Quán mì.

Chu Chính Dương đến trước tôi.

Mười năm không gặp, anh ta b/éo lên không ít, mặc một chiếc áo polo hàng hiệu, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ.

Ngồi bên cạnh là một người phụ nữ tóc uốn xoăn, trang điểm rất đậm, nhìn tuổi tác trẻ hơn tôi vài tuổi.

"Niệm An! Mau ngồi đi, ngồi đi." Chu Chính Dương đứng dậy, vẻ rất nhiệt tình.

Tôi ngồi xuống.

"Vị này là..." Tôi nhìn về phía người phụ nữ đó.

"À, đây là Triệu Đình, bạn... của anh."

Triệu Đình gật đầu với tôi, đôi mắt đá/nh giá tôi từ đầu đến chân.

"Đây là dì của đứa nhỏ đó à? Trông có vẻ thật thà đấy."

Tôi không để ý đến cô ta.

"Chu Chính Dương, nói việc chính đi."

Anh ta xoa xoa tay.

"Niệm An, là thế này. Những năm này anh làm ăn bên ngoài, ki/ếm được chút tiền, giờ muốn quay về ổn định. Tử Mặc cũng lớn rồi, anh muốn làm tròn trách nhiệm của người làm cha."

"Lúc anh đi, Tử Mặc mới tám tuổi."

"Thì... tình hình lúc đó đặc biệt mà."

"Đặc biệt thế nào?"

Nụ cười trên mặt anh ta hơi cứng lại.

"Tóm lại là chuyện quá khứ rồi. Điều anh muốn bàn với em bây giờ là chuyện căn nhà."

Tôi gắp một đũa mì.

"Chuyện gì?"

"Căn nhà đó, lúc trước là anh và chị em m/ua--"

"Không phải."

Lời anh ta bị tôi c/ắt ngang.

"Cái gì mà không phải?"

"Căn nhà đó không phải anh và chị tôi m/ua. Là tôi m/ua."

Triệu Đình chen vào: "Chị ơi, chị nói đùa gì thế? Đó là nhà của vợ chồng người ta, một người dì như chị dựa vào đâu mà--"

"Dựa vào giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà."

Tôi đặt đũa xuống.

"Chủ hộ là Thẩm Niệm An, đăng ký ngày 12 tháng 8 năm 2014, trả thẳng sáu trăm tám mươi nghìn, có hợp đồng m/ua nhà, biên lai chuyển khoản, hóa đơn thuế trước bạ. Anh muốn xem không?"

Nụ cười của Chu Chính Dương hoàn toàn không thể giữ nổi nữa.

"Niệm An, em làm vậy là không đúng rồi. Số tiền bảo hiểm lúc chị em mất..."

"Tiền bảo hiểm hai trăm hai mươi nghìn, tôi không động vào một xu, tất cả đều gửi trong quỹ giáo dục đứng tên Tử Mặc. Chứng từ tôi cũng có."

"Vậy tiền m/ua nhà ở đâu ra?"

"Tiền tiết kiệm ba năm đi làm của tôi, cộng thêm số tiền bố mẹ để lại cho tôi. Không liên quan gì đến anh."

Quán mì rất yên tĩnh.

Sắc mặt Triệu Đình không được tốt lắm.

Chu Chính Dương li/ếm môi.

"Niệm An, em xem này, dù sao đi nữa, Tử Mặc cũng là con trai anh. Sau này nó kết hôn, cần nhà ở, chẳng lẽ đến chỗ đặt chân cũng không có sao?"

"Nó có. Nó có thể ở cùng bố nó."

Tôi đứng dậy.

"Tiền mì tôi trả rồi. Những chuyện khác, không có gì để bàn nữa."

Khi bước ra cửa, Chu Chính Dương hét lên phía sau.

"Thẩm Niệm An, cô đừng có quá đáng! Đó là cháu ruột của cô đấy!"

Tôi không quay đầu lại.

Về đến nhà, Chu Tử Mặc đang đọc sách trong phòng khách.

Tôi thay giày, dừng lại một chút khi đi ngang qua nó.

"Bố con liên lạc với con rồi à?"

Cây bút của nó dừng lại.

"...Vâng."

"Anh ta nói gì?"

"Nói là muốn quay về, nói sau này sẽ chăm sóc con thật tốt."

"Con tin không?"

Chu Tử Mặc ngước mắt nhìn tôi.

Ánh mắt đó tôi rất quen, nhưng trước đây tôi luôn giả vờ như không thấy.

Là sự đề phòng.

Nó đang đề phòng tôi.

"Dì, bố con quay về, dù sao cũng là chuyện tốt mà."

"Ừ." Tôi quay người đi về phòng mình.

Đi được hai bước lại dừng lại.

"Tử Mặc, tiền học phí, sinh hoạt phí, tiền học thêm của con, từ lúc tám tuổi đến giờ, dì đã tính rồi, tổng cộng là bốn trăm bảy mươi ba nghìn tám trăm tệ."

Cả người nó cứng đờ lại.

"Dì không định đòi con." Tôi nói, "Nhưng trong lòng con nên có con số này."

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe thấy tiếng nó ném bút rất mạnh ở bên ngoài.

Ngày hôm sau tôi chính thức đi làm tại công ty của Lục Vy.

Chiếc áo khoác màu xám không mang theo.

Tôi mặc một chiếc sơ mi trắng, là món đồ duy nhất trong tủ trông không giống như người của "thế hệ trước" mặc.

Văn phòng Giám đốc Tài chính ở tầng mười bảy rộng gấp ba lần căn phòng ngủ sáu mét vuông của tôi.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là đường chân trời của một nửa thành phố.

Tôi ngồi xuống, mở máy tính.

Lục Vy đã gửi toàn bộ dữ liệu tài chính qua.

Tôi mất bốn mươi phút để lướt qua khung tổng thể, rồi bắt đầu phân tích.

Đến sáu giờ chiều, bản báo cáo sơ bộ đã làm được một nửa.

Lục Vy đến gõ cửa.

"Thế nào rồi?"

"Dữ liệu quý ba năm ngoái của các cậu có một lỗ hổng, khoản phải thu và số tiền thực tế nhận được chênh lệch một triệu hai trăm nghìn."

Cô ấy sững người.

"Cái này nội bộ chúng tớ kiểm tra hai tháng rồi mà không ra."

"Vấn đề nằm ở điều khoản hợp đồng của khách hàng D, có một điều khoản về chu kỳ hoàn tiền không khớp với thực tế thực hiện, dẫn đến việc x/ác định thời điểm ghi nhận doanh thu bị sai lệch."

"...Cậu xem bao lâu rồi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm