"Liên quan gì đến tôi? Với lại, không phải mẹ nói này Hoan Hoan, con đã gả đi rồi thì đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ về nhà ngoại. Mẹ nghe Trần Đào nói con chuyển mười vạn tệ cho bố con đóng viện phí, bố mẹ con không có tiền tiết kiệm à mà phải cần đến con? Tiền Trần Đào nhà mẹ vất vả ki/ếm được đều bị con mang đi bù đắp cho nhà ngoại hết rồi." Mẹ chồng không ngừng chì chiết tôi qua điện thoại.
Tôi cảm thấy thái dương gi/ật gi/ật: "Con dùng tiền hồi môn của con, không dùng tiền của Trần Đào."
"Tiền hồi môn của con chẳng phải cũng là tiền của cái nhà này sao? Dù sao mẹ nói cho con biết, mau về mà đón cháu, bố mẹ con lát nữa đi luôn đây."
Sau đó tiếng con gái vang lên: "Ông bà ơi đừng đi, ông bà đi rồi thì ai đón con?"
"Đừng gọi ta, tìm mẹ mày ấy!"
…
Đúng lúc này, bác sĩ lại đi ra, bảo tôi ký giấy tờ.
Tôi cúp máy, nghĩ dù thế nào đi nữa, Lệ Lệ cũng là cháu nội ruột th!t của họ, tôi không tin họ lại có thể mặc kệ con bé.
Hơn nữa giờ tôi đang ở cách xa nghìn dặm, dù có đặt vé máy bay ngay cũng không về kịp, huống hồ bố tôi vẫn đang cấp c/ứu!
Bố tôi được cấp c/ứu mấy tiếng đồng hồ, trong lúc tôi và mẹ đang nơm nớp lo sợ, bác sĩ đi ra với vẻ mặt nặng nề: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức, xin gia đình hãy nén đ/au thương."
Đầu óc tôi n/ổ tung.
Người bố yêu thương tôi nhất từ nhỏ đến giờ không còn nữa sao?
Người bố dù tôi đã ngoài ba mươi vẫn thường xoa đầu gọi tôi là "cục cưng" không còn nữa sao?
Tôi không còn bố nữa sao?
Mẹ tôi đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy trời đất sụp đổ.
Đúng lúc này con gái lại gọi điện đến, tôi trực tiếp tắt máy. Một lát sau, nó lại gọi tới.
Tôi bắt máy, ở đầu dây bên kia, con gái khóc lớn: "Mẹ ơi, trường không còn ai cả, không có ai đến đón con tan học, làm sao bây giờ, con sợ lắm!"
Tôi không ngờ rằng bố mẹ chồng tôi lại thực sự mặc kệ cháu, hai người họ cứ thế về nhà mình.
Cách xa nghìn dặm, lòng tôi như lửa đ/ốt.
Một bên là nỗi đ/au mất bố đến tận cùng, một bên là phải an ủi người mẹ đang thất thần, lại còn phải lo lắng cho đứa con ở cách xa vạn dặm.
Tôi gọi cho một đồng nghiệp thân thiết, nhờ cô ấy giúp đón con.
Tôi lại gọi cho Trần Đào, chuông reo rất lâu anh ta mới bắt máy.
Tôi lạnh lùng nói: "Trần Đào, tôi không cần biết anh đang đi công tác ở đâu, bây giờ, ngay lập tức, đặt vé máy bay cút về nhà cho tôi! Bố mẹ anh không trông cháu, tự ý về nhà rồi, con bé ở trường không ai đón, sợ đến mức khóc thét lên."
"Hoan Hoan, em đừng làm lo/ạn, anh đang có việc quan trọng. Hay là em nghĩ cách về một chuyến đi?"
"Bố tôi ch*t rồi, anh nghe hiểu tiếng người không? Trần Đào, nếu anh không về nhà thì chúng ta ly hôn!"
Trần Đào nghe tin bố tôi mất thì sững người: "Được được được, anh về ngay đây!"
Tôi cúp máy, trong lòng càng thêm kiên định với ý định ly hôn.
Tang lễ của bố tôi được xử lý nhanh chóng với sự giúp đỡ của họ hàng.
Trong thời gian đó, Trần Đào chỉ gọi một cuộc điện thoại, hỏi lấy lệ xem tôi có cần anh ta qua không.
Tôi tức đến bật cười.
Chuyện này mà cũng cần phải hỏi sao?
Bố vợ qu/a đ/ời mà anh không biết là phải có mặt à?
Bảo tôi nói gì đây, là "cần" hay "không cần"?
Tôi gi/ận dỗi nói không cần.
Đầu dây bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, thế mà anh ta thực sự không qua.
Mẹ tôi cũng rất thất vọng về Trần Đào, người con rể mà bà và bố tôi luôn yêu thương, nay lại có biểu hiện khiến người ta lạnh lòng đến thế.
Họ hàng cũng bàn tán xôn xao.
Tôi gắng gượng xử lý xong hậu sự cho bố.
Còn bố mẹ chồng tôi, kể từ khi bố tôi mất, không một cuộc điện thoại nào.
Với tính cách "con cưng của mẹ" của Trần Đào, tôi không tin là anh ta không nói với họ.
Thông gia mà làm đến mức độ này thì cũng thật là vô đối.
Xử lý xong tang lễ, tôi ở quê cùng mẹ mấy ngày. Mấy ngày nay mẹ tôi thần trí rất mơ hồ, cứ động một chút là khóc.
Còn tôi, nhìn cần câu cá của bố, nhìn chiếc xe điện nhỏ, nhìn quần áo giày dép của ông, tôi như mới thực sự nhận ra mình không còn bố nữa, bố tôi thực sự đã ch*t rồi.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Trong khi đó, trên vòng bạn bè (WeChat Moments), bố mẹ chồng tôi đăng mấy bài ảnh tự sướng.
"Hải Nam đẹp quá, ngắm biển ăn ngon, đẹp nhất vẫn là ánh hoàng hôn rực rỡ."
Trong ảnh, mẹ chồng tôi mặc chiếc váy hoa sặc sỡ, đội mũ chống nắng, tạo dáng như người mẫu, trên bàn đầy tôm hùm Úc, cười tươi như hoa.
Bên dưới có chị cả của Trần Đào bình luận: "Bác gái chuyến này tốn không ít tiền nhỉ?"
"Không nhiều, chỉ năm sáu vạn thôi, con trai hiếu thảo, đặt tour cho chúng tôi, người già chúng tôi vẫn phải biết hưởng thụ cuộc sống, vui chơi kịp thời, không thì sau này già yếu không đi nổi nữa."
Bên dưới bài đăng là một loạt những lời khen ngợi.
"Chị đại đẹp quá."
"Đúng là Đào Tử hiếu thảo, lớp trẻ phải học tập theo!"
"Cô đúng là người chiến thắng trong cuộc sống!"
Tôi vô cảm nhìn những dòng đó.
Sau khi lo xong việc cho bố, tôi không yên tâm để mẹ ở lại nơi đầy ắp kỷ niệm về bố, nên đưa bà cùng đến thành phố của tôi.
Tôi thuê cho mẹ một căn hộ trong cùng khu chung cư, như vậy tôi có thể đến thăm bà mỗi ngày, bà cũng không phải nhìn thấy gã con rể đáng gh/ét kia.
Đồng thời, tôi cũng bắt đầu lên kế hoạch cho việc ly hôn.