Anh ta nhìn người anh trai, nhìn người vợ cũ của mình, rồi lại nhìn đứa trẻ mà anh ta đã hết mực yêu thương suốt hơn một năm qua.

Trong ánh mắt ấy, tràn ngập sự không thể tin nổi và nỗi đ/au đớn tột cùng.

"Chát!"

Một tiếng t/át giòn giã vang lên.

Là Từ Minh, anh ta lao tới, giáng một cú đ/ấm mạnh vào mặt Từ Khải.

"Đồ s/úc si/nh!"

"Từ Khải! Mày còn là con người không hả!"

"Cô ấy là em dâu mày! Tao là em trai ruột của mày đấy!"

Từ Minh như phát đi/ên, đ/ấm đ/á túi bụi vào người Từ Khải. Từ Khải cũng không hề chống cự, cứ quỳ rạp dưới đất, mặc cho anh ta đá/nh.

Phòng khách lập tức trở nên hỗn lo/ạn. Mẹ chồng thét lên lao vào can ngăn Từ Minh, bố chồng tức gi/ận đến mức ôm ngựk, thở hổ/n h/ển. Lý Vân ôm con, co rúm trong góc, khóc không ra hơi.

Tôi lạnh lùng nhìn tất cả những cảnh này. Giống như đang xem một vở kịch lố lăng chẳng liên quan gì đến mình.

Đến khi họ đã đá/nh đủ, đã mệt nhoài.

Từ Minh ngồi bệt xuống đất, như một con thú bị dồn vào đường cùng, phát ra những tiếng khóc nghẹn ngào. Mẹ chồng ôm lấy Từ Khải đang bầm dập mặt mũi, khóc lóc thảm thiết:

"Gia môn bất hạnh! Nhà họ Từ chúng ta đã gây nên nghiệp chướng gì thế này!"

Khóc chán chê, bà đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi.

"Tất cả là tại mày!"

Bà chỉ tay vào tôi, rít lên.

"Nếu không phải tại mày không sinh được con, thì Từ Khải sao có thể phạm phải sai lầm này!"

"Đồ gà mái không biết đẻ như mày mà còn mặt mũi đòi ly hôn! Nhà họ Từ chúng tôi chưa đuổi cổ mày đi là còn may đấy!"

Tôi bị cái logic vô liêm sỉ của bà làm cho tức đến bật cười.

Tôi không sinh được con?

Chúng tôi kết hôn ba năm, là Từ Khải luôn miệng nói sự nghiệp là quan trọng, tạm thời chưa muốn có con. Lần nào cũng là anh ta tự mình dùng biện pháp.

Giờ đây, lại đổ hết lên đầu tôi?

"Mẹ, mẹ hiểu cho rõ ạ."

Giọng tôi lạnh như băng.

"Không phải con không sinh được, mà là Từ Khải căn bản không có ý định muốn. Cho dù con thực sự không sinh được, đó cũng không phải là lý do để anh ta ngoại tình. Con muốn ly hôn, không phải đang bàn bạc với mọi người, mà là thông báo cho mọi người biết."

"Cuộc hôn nhân này, con ly hôn chắc rồi."

Thái độ cứng rắn của tôi rõ ràng là điều mẹ chồng không hề lường trước được.

Bà sững người.

Ngay sau đó, sự gi/ận dữ bùng n/ổ dữ dội hơn.

"Mày phản rồi! Ôn Tĩnh!"

"Mày muốn ly hôn? Được thôi! Mày phải ra đi tay trắng!"

"Căn nhà này là nhà họ Từ chúng tôi m/ua! Xe cũng là nhà họ Từ chúng tôi bỏ tiền!"

"Đồ ăn thức mặc của mày, cái nào chẳng phải của nhà họ Từ!"

"Muốn ly hôn, được! Đừng hòng mang đi một xu nào từ nhà họ Từ này!"

"Cả đứa trẻ, cũng phải để lại! Nhạc Nhạc là cháu đích tôn của nhà họ Từ, không liên quan gì đến loại người ngoài như mày!"

Nghe những lời vô liêm sỉ tột cùng của mẹ chồng, tôi cười. Thực sự bật cười thành tiếng.

Tiếng cười ấy vang vọng trong phòng khách tĩnh lặng, nghe vô cùng chói tai.

Mẹ chồng bị tôi làm cho sững người, rồi thẹn quá hóa gi/ận.

"Mày cười cái gì! Tao nói sai à! Đồ đàn bà ăn cây táo rào cây sung!"

Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá tháng Chạp.

"Mẹ, có phải mẹ hiểu lầm gì đó về luật pháp không ạ?"

Tôi chậm rãi đứng dậy, đi về phía bàn trà, cầm lấy bản báo cáo giám định ADN của mình lên, nhẹ nhàng lắc lắc.

"Trước hết, về đứa trẻ."

"Bản báo cáo này chứng minh, Nhạc Nhạc không có một chút qu/an h/ệ huyết thống nào với con."

"Về mặt pháp luật, nó không phải con trai con, cũng không phải con hợp pháp của chồng con, nó chỉ là con riêng của chồng con mà thôi."

"Mọi người muốn giữ nó lại? Dựa vào cái gì?"

"Quyền nuôi dưỡng nó thuộc về cha mẹ ruột của nó, chính là Từ Khải và Lý Vân."

"Với con, với vụ ly hôn này, không liên quan đến một xu nào cả."

Ánh mắt tôi chuyển sang Lý Vân đang r/un r/ẩy.

"Tất nhiên, nếu Lý Vân cô muốn từ bỏ quyền nuôi dưỡng, để Từ Khải nuôi, thì đó là chuyện giữa hai người."

"Nhưng con xin nhắc trước, Từ Khải sắp sửa trở thành một người đàn ông đã ly hôn và mang tiếng x/ấu xa, cô chắc chắn muốn giao con cho anh ta chứ?"

Mặt Lý Vân trắng bệch như một tờ giấy.

Tôi lại nhìn mẹ chồng.

"Tiếp theo, về tài sản."

"Mẹ nói căn nhà này nhà họ Từ m/ua, đúng, tiền trả góp là mẹ bỏ ra."

"Nhưng, trên sổ đỏ, viết tên của con và Từ Khải."

"Đây là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân."

"Theo luật, ly hôn, con ít nhất được chia một nửa."

"Còn về chiếc xe, đó là tài sản con dùng tiền tiết kiệm cá nhân m/ua trước khi cưới, thuộc về tài sản riêng của con, càng không liên quan đến nhà họ Từ các người."

"Hơn nữa, sau khi cưới con vẫn luôn đi làm, thu nhập không hề thấp hơn Từ Khải, con ăn đồ của con, mặc đồ của con, chưa từng tiêu một xu nào của nhà họ Từ các người."

"Vậy nên, cái gọi là 'ra đi tay trắng' mà mẹ nói, rốt cuộc là ai ra đi tay trắng đây?"

Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt mẹ chồng lại càng khó coi thêm một phần.

Đến cuối cùng, bà đã tức đến mức môi tím tái, không nói nên lời.

Bố chồng ngồi bên cạnh, mặt cũng xanh mét.

Họ chắc có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng, người con dâu vẫn luôn ngoan ngoãn cung kính trước mặt họ, lại có thể trở nên sắc sảo, lý lẽ rõ ràng đến thế.

"Mày... mày..." Mẹ chồng chỉ tay vào tôi, ngón tay run lẩy bẩy.

"Mày đã tính toán từ lâu rồi đúng không! Đồ đàn bà tâm cơ thâm đ/ộc!"

Tôi lười chẳng buồn tranh cãi với bà nữa.

Đàn gảy tai trâu, vô nghĩa.

Tôi quay người lại, nhìn Từ Khải đang quỳ trên đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm