Vòi nước vẫn đang mở, dòng nước chảy nhỏ li ti, va vào thành bồn inox phát ra tiếng động khe khẽ.

"Mẹ, mẹ biết là tốt rồi."

"Mẹ không chỉ biết thôi đâu."

Bà đưa bàn tay còn lại vào túi tạp dề, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng.

"Đây là một tấm thẻ khác của bố và mẹ. Tiền tiết kiệm định kỳ, gửi được mười hai năm rồi."

Tôi nhìn tấm thẻ đó.

"Mẹ đừng đưa cho con--"

"Không phải cho con. Là trả lại con. Hai mươi vạn con bỏ ra tám năm qua, chúng ta sẽ trả dần. Đây là khoản đầu tiên."

Tôi không nhận.

"Mẹ, con không phải đến để đòi tiền."

"Mẹ biết. Nhưng số tiền này, con phải nhận."

Bà đặt tấm thẻ lên mặt bếp.

"Không phải vì n/ợ nần. Mà vì bố con nói đúng-- con có tư cách ngồi vào bàn. Con ngồi vào bàn rồi, thì trong tay không thể là khoảng không."

Tôi đứng trong bếp, nhìn chằm chằm vào tấm thẻ trên mặt bếp.

Nước từ vòi vẫn đang chảy.

Tôi đưa tay tắt đi.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Tôi cầm tấm thẻ lên, bỏ vào túi.

"Được ạ."

Mẹ tôi gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Đến cửa bếp, bà quay đầu lại.

"Nam Nam."

"Dạ."

"Ngày mai là thứ Bảy. Đừng đi đâu cả. Mẹ gói sủi cảo cho con."

"Lưng của mẹ--"

"Mẹ cán vỏ, con gói. Bố con làm nhân."

Bà đi rồi.

Tôi đứng trong bếp.

Dải buộc tạp dề trên mặt bếp rủ xuống.

Tôi dùng mu bàn tay quệt mắt.

Không khóc.

Chỉ là hốc mắt hơi nóng.

Hôm sau là thứ Bảy.

Chín giờ tôi đến nơi.

Bố tôi đã làm xong nhân th!t, nhân cần tây th!t heo, món tôi thích ăn nhất hồi nhỏ.

Ông vẫn nhớ.

Mẹ tôi cán vỏ, động tác chậm, nhưng cái nào cũng tròn xoe.

Tôi gói.

Từng cái một, xếp ngay ngắn trên mặt gỗ.

Bố tôi ngồi bên cạnh xem, thỉnh thoảng đưa cho tôi một cục bột.

Không ai nói gì.

Không cần phải nói gì.

Gói được hơn sáu mươi cái.

Luộc xong, vớt ra, ba cái bát.

Bố tôi một bát, mẹ tôi một bát, tôi một bát.

Chấm với giấm và dầu ớt.

Dầu ớt là mẹ tôi dặn riêng cô Lưu m/ua.

"Chẳng phải con thích ăn cay sao." Mẹ tôi nói, "Trước đây là mẹ không để ý."

Tôi chấm một cái sủi cảo, cắn một miếng.

Nhân cần tây th!t heo.

Hương vị của tuổi thơ.

Thêm chút dầu ớt.

Là hương vị của khi đã trưởng thành.

Tôi ăn hai mươi cái.

Ăn xong, bố mẹ tôi ngồi ở phòng khách xem tivi.

Tôi ở trong bếp rửa bát.

Điện thoại reo.

Nhóm gia đình.

Anh tôi gửi tin nhắn.

"Ngày mười lăm tháng sau anh và Tiểu Phương về, ở lại năm ngày. Anh m/ua cho bố mẹ một cái thùng ngâm chân. Em gái, lúc đó em dạy anh cách lấy th/uốc cho bố nhé, anh học một chút."

Tôi lau khô tay, cầm điện thoại lên.

Gõ ba chữ.

"Được, về đi."

Gửi xong.

Đặt điện thoại xuống.

Ngoài cửa sổ nắng đang đẹp.

Chiếu xuống mặt nước trong bồn rửa bát, lấp lánh.

Tôi xếp từng cái bát lại, lau sạch mặt bếp.

Cởi tạp dề, treo lại lên chiếc móc sau cửa bếp.

Cái vị trí này tôi đã treo suốt tám năm.

Trước đây cứ ngỡ đó là sợi dây, trói buộc lấy tôi.

Giờ thấy đó chỉ là một cái móc.

Móc lấy cái nhà này.

Nhưng người đứng trên cái móc ấy, đã không còn là cô ấy của ngày xưa nữa.

Toàn văn kết thúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gã mọt sách đáng yêu của tôi

Chương 7
Tôi đã thầm mến cậu em trai cổ hủ của cô bạn thân suốt nhiều năm. Để giả vờ trẻ trung, mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo, mặc những bộ đồ màu sắc rực rỡ. Thế nhưng, cậu ấy vẫn luôn thờ ơ không chút lay động. Cho đến bữa tiệc độc thân trước đám cưới của cô bạn thân, tôi để kiểu tóc xoăn sóng lớn của một cô nàng 'hư hỏng', diện váy bó sát, tất đen, giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn buông thả bản thân. Sau khi tiệc tàn, tôi đưa cô bạn thân đang say mèm về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành chạm mặt nhau. Hình tượng cô em gái ngọt ngào mà tôi đã cố công xây dựng trước mặt cậu ấy suốt bao năm nay, lập tức vỡ vụn hoàn toàn. Tôi chột dạ quay người định bỏ chạy. Giang Hành, người vốn luôn lạnh lùng và giữ lễ nghĩa, bỗng đưa tay chặn cửa lại: 'Đã muộn thế này rồi, chị Khinh Chu không bằng ở lại qua đêm đi?'
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Quả mơ xanh Chương 6