"Chị, em vừa giành được một giải thưởng."
"Giải gì cơ?"
"Một giải quảng cáo châu Á. Giải Vàng."
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Sau đó tiếng hét của chị suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ tôi.
"Em nói cái gì? Giải Vàng? Châu Á á?"
"Vâng. Tháng sau đi Tokyo nhận giải."
"Tô Niệm Vãn! Em giỏi quá đi mất!"
"Chị, đi cùng em không? Tokyo. Chị còn chưa đi chơi tuần trăng mật, tiện thể luôn."
"Chị đi? Chị đi làm gì? Để vỗ tay cho em à?"
"Đúng. Vỗ tay cho em."
"Được! Đi! Cho cả Khương Nghị đi cùng! À, cho cả bố mẹ đi nữa! Cả nhà mình cùng đi!"
"Chị muốn dẫn bao nhiêu người đi thế?"
"Dẫn hết! Không được thiếu một ai!"
Tôi cười.
Gác máy, tôi dựa vào ghế.
Ngoài cửa sổ là bầu trời bình thường của Minh Vãn.
Không phải cảnh sông, không phải ánh đèn neon.
Chỉ là bầu trời.
Rất xanh.
Rất cao.
Đủ để em bay rồi.