Cửa tiệm này là do tôi mới tiếp quản không lâu, giờ tôi mới là chủ, các người ăn của tôi bao nhiêu bánh bao như vậy, một xu cũng không được thiếu!"
Lời ông chủ tiệm vừa dứt, sắc mặt Lâm Tâm An liền trắng bệch.
Phía Trần Huy đã sớm ăn sạch sành sanh số bánh bao cư/ớp được, không còn sót lại chút nào.
Thấy Lâm Tâm An bị quát đến mức sắp khóc, Trần Huy đứng ra chắn trước mặt nó, giọng điệu hung hăng:
"Chỉ ăn của ông mấy cái bánh bao thôi mà, tiền với chả nong gì, tôi nói cho ông biết, từ nay về sau tiệm bánh bao này do tôi và anh em của tôi bảo kê, không ai dám gây chuyện với ông đâu."
Ông chủ tiệm thấy Trần Huy có ý không định trả tiền bánh bao, mặt ông ta sa sầm lại, trực tiếp đẩy Trần Huy một cái:
"Nghe cho rõ đây, tiền bánh bao một xu cũng không được thiếu, đứa nào dám thiếu, bố mày đá/nh ch*t cả nhà mày."
Trần Huy không tin, nó không tin một người b/án bánh bao lại dám động vào nó.
Đám anh em của Trần Huy cũng vây quanh nó, đứa nào đứa nấy khí thế hừng hực, mang lại cho Trần Huy sự can đảm to lớn.
Con trai ông chủ tiệm bước ra, chen vào trước mặt Trần Huy, khiến gã Trần Huy g/ầy gò trông thấp hơn hẳn ba phần.
Anh ta có tiền án, bản thân cũng là kẻ lêu lổng.
Sau khi ra tù không tìm được việc làm, suốt ngày chỉ nằm nhà, lớp mỡ trên người dày từng tầng từng tầng một.
Con trai ông chủ ánh mắt âm trầm, hung hăng lườm Trần Huy, dùng ngón tay chỉ vào trán nó:
"Một là đưa tiền, hai là ăn đò/n.
Trên con phố này chưa có ai dám gây chuyện với tiệm của chúng tôi, mày là cái thá gì, tiệm của bố mày còn cần bọn mày bảo kê à."
Đám anh em sau lưng Trần Huy đều là những thanh niên bất hảo, không học hành gì, nhà nghèo, dinh dưỡng không đủ, vóc dáng của hai đứa cộng lại mới bằng một mình con trai ông chủ.
Chúng nhìn nhau, cuối cùng từng đứa một ngượng ngùng bịa lý do với Trần Huy:
"Anh Huy, em nhớ ra mẹ em bảo em về thu quần áo, em đi trước đây."
"Đúng rồi anh Huy, em còn bài tập chưa làm, em cũng đi trước đây."
"Anh Huy, anh là đại ca, anh chắc chắn sẽ bảo vệ em, nhưng em sợ bị đá/nh, em cũng đi trước đây!"
Chưa đợi Trần Huy kịp phản ứng, đám anh em "tình nghĩa nhựa" này đứa nào đứa nấy chạy như m/a đuổi.
Cái tiệm bánh bao nhỏ vốn đông người giờ chỉ còn lại Trần Huy và Lâm Tâm An.
Lâm Tâm An ôm lấy cánh tay Trần Huy, giọng sợ hãi r/un r/ẩy: "Anh Huy, làm sao bây giờ ạ?"
Trần Huy cũng chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh, nó muốn gạt tay Lâm Tâm An ra, định bụng một mình chuồn trước.
Nhưng chưa kịp hành động, vợ ông chủ tiệm đã trực tiếp hắt cả túi bột mì lên đầu Trần Huy và Lâm Tâm An.
Vợ ông chủ bị b/ệnh t/âm th/ần, thỉnh thoảng lại phát tác.
Giờ bị kích động như vậy, bà ta không cần biết phải trái, trực tiếp xông vào đá/nh Trần Huy và Lâm Tâm An.
Hai đứa bị đá/nh đến mức phải phản kháng, Trần Huy vừa né vừa tìm đường trốn.
Hai đứa cháu nội vị thành niên cũng lêu lổng của ông chủ cũng giống hệt bố chúng, thân hình b/éo m/ập.
Hai đứa hưng phấn xông lên, tung nắm đ/ấm tới tấp vào người Trần Huy và Lâm Tâm An.
Đôi khi, những kẻ có m/áu b/ạo l/ực trong xươ/ng tủy sẽ không nghĩ đến hậu quả.
Chúng chỉ nghĩ đá/nh cho sướng tay là xong, huống hồ chúng còn chưa thành niên, dù có đá/nh Trần Huy và Lâm Tâm An bị thương cũng chẳng chịu hình ph/ạt gì quá nặng.
Trần Huy và Lâm Tâm An bị đá/nh đến ôm đầu chạy trốn, liên tục c/ầu x/in, trên mặt trên người chốc lát đã xuất hiện những vết bầm tím rõ rệt.
Cảnh tượng "á/c giả á/c báo" này, tôi nhìn thấy rõ mồn một qua ống nhòm từ phía xa.
Phải nói là, căn nhà tôi mới thuê này vị trí thật sự rất đẹp.
Không những nhìn thấy nhà Trần Huy ở đối diện, mà đổi hướng khác, ngay cả cảnh tượng tiệm bánh bao cũ của tôi cũng nhìn thấy rõ ràng.
Trần Huy và Lâm Tâm An tiền không đòi được, còn bị đá/nh cho một trận tơi bời.
Khi về đến nhà, trên người đầy thương tích, mặt mũi cũng thâm tím, chạm nhẹ vào thôi đã đ/au thấu xươ/ng.
Trần Huy ra ngoài thì hèn, ở nhà thì á/c, trong lòng có lửa không dám phát tiết ra ngoài, liền chĩa mũi dùi vào Lâm Tâm An:
"Chuyện sang nhượng tiệm sao mẹ cô không nói cho cô biết, giờ làm tôi bị đá/nh! Cô đúng là đồ tai họa!"
Lâm Tâm An đ/au đớn khóc nức nở: "Em cũng bị đá/nh mà! Anh không quan tâm em còn quay sang trách móc em, em đi đòi tiền cũng là vì anh thôi!"
Lâm Tâm An bây giờ vẫn đang trong giai đoạn "n/ão yêu đương" nặng.
Nó vẫn đ/au lòng vì Trần Huy không quan tâm yêu thương mình, mà không hề nghĩ đến bản chất tồi tệ của Trần Huy đang bộc lộ rõ ràng lúc này.
Mẹ Trần Huy lại liên tục kêu gào trong phòng, căn phòng tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Trần Huy bịt mũi sai bảo Lâm Tâm An: "Được rồi, đừng lải nhải nữa, mau đi thay quần áo cho mẹ tôi đi."
Trần Huy định đi ra ngoài cho rảnh n/ợ, vừa mở cửa ra đã thấy bố của Lâm Tâm An dẫn theo gia đình tiểu tam đến tận cửa.
Đứa con trai siêu nam của chồng cũ trực tiếp đ/âm sầm vào Trần Huy rồi đi thẳng vào trong, miệng gào thét:
"Mang đồ ăn ngon ra đây, tao muốn xem tivi chơi game!"
Đứa con trai siêu nam cũng ngửi thấy mùi hôi, nó "ọe" một tiếng rồi kêu lên: "Ai ị trong phòng thế, thối ch*t đi được!"
Trần Huy không giống Lâm Tâm An, nó không có chút ấn tượng tốt đẹp nào với gia đình chồng cũ và tiểu tam, nó nhíu mày định đuổi người đi.