Xem suốt cả buổi, tôi chợt nảy ra chiến lược trả th/ù Kim Ngạo Dương.
Vì sức lực của một mình tôi khó mà giải quyết được mâu thuẫn, vậy thì tôi sẽ tìm cách khuếch đại nó lên.
Vì Kim Ngạo Dương dựa vào thân phận trẻ vị thành niên mà làm càn, vậy tại sao tôi không tương kế tựu kế, để nó tự gánh lấy hậu quả?
Tôi quyết định giả vờ tha thứ cho nó trước.
“Dương Dương, thím không trách cháu đâu,” tôi mỉm cười nói với nó, “Cháu còn nhỏ, không hiểu chuyện, sau này đừng làm thế nữa nhé.”
Kim Ngạo Dương nhìn tôi đầy nghi hoặc: “Thím không gi/ận thật sao?”
“Đương nhiên rồi,” tôi cười xoa đầu nó, “Nào, thím đưa cháu đi m/ua đồ chơi.”
Cứ thế, tôi bắt đầu thường xuyên đưa Kim Ngạo Dương đi chơi, m/ua cho nó đủ loại quà cáp.
“Dương Dương đúng là đứa trẻ thông minh,” tôi nói với nó, “Cháu giỏi hơn hẳn mấy đứa trẻ khác.”
“Đương nhiên rồi!” Kim Ngạo Dương đắc ý ưỡn ngựk.
Tôi tiếp tục khuyến khích nó: “Cháu muốn gì cứ lấy, ai dám cản cháu? Cháu không cần sợ ai cả, cháu có bà nội và bố mẹ chống lưng mà.”
Kim Ngạo Dương ngày càng trở nên ngang ngược, hống hách.
Trong trung tâm thương mại, nó tùy tiện chạm vào đồ trưng bày, làm hỏng mấy món.
“Dương Dương không cố ý đâu,” chị dâu thản nhiên nói.
Ở trường, nó thường xuyên b/ắt n/ạt bạn học, cư/ớp đồ của người khác.
“Trẻ con đùa nghịch thôi mà,” chị dâu nói với giáo viên.
Tôi không trực tiếp hại nó, chỉ lạnh lùng đứng xem tất cả mọi chuyện, chờ đợi thời cơ đến.
Có câu “muốn cho diệt vo/ng, trước hết phải khiến nó đi/ên cuồ/ng”.
Giờ đây Kim Ngạo Dương đã bị tôi xúi giục đủ đi/ên cuồ/ng rồi, còn khi nào diệt vo/ng thì chờ ông trời thu dọn nó thôi.
Cuối cùng, một ngày nọ, Kim Ngạo Dương đã chọc phải người không nên chọc.
Nó đá/nh nhau với một bạn học ở trường, lại còn lấy nước sôi tạt vào người ta, làm bạn bị bỏng.
Bố của bạn học đó là một kẻ m/áu mặt, nghe nói trước khi quét sạch tội phạm, hắn từng là dân giang hồ.
Đêm đó, người bố đó dẫn theo một đám người tìm đến tận nhà.
“Con trai mày tạt nước sôi làm con tao bị thương nặng, bọn mày tính giải quyết thế nào?” người kia lạnh lùng hỏi.
Chị dâu vẫn giữ vẻ mặt không quan tâm: “Trẻ con đùa nghịch thôi, không hiểu chuyện.”
Người kia cười lạnh, ra hiệu một cái.
Một thằng nhóc tầm mười tuổi tóc vàng đột nhiên lao tới, trên tay cầm một chiếc xô nhỏ.
Không nói không rằng, cả xô axit tạt thẳng vào mặt Kim Ngạo Dương.
“Á!” Kim Ngạo Dương thét lên một tiếng thảm thiết.
Chị dâu gào thét lao tới: “Dương Dương! Dương Dương! Con sao thế?”
“Mẹ! Mặt con! Mắt con! đ/au quá!” Kim Ngạo Dương đ/au đớn lăn lộn trên đất, mặt bốc khói trắng.
Chị dâu tức đến mức muốn làm lo/ạn, nhưng khi thấy đám đàn em đứng sau lưng người đàn ông kia, chị ta lập tức xìu xuống.
“Bọn mày phạm pháp đấy!” Mẹ chồng gào khóc.
Người đàn ông kia lạnh lùng đáp: “Tao còn chẳng quen thằng nhóc này, liên quan gì đến bọn tao?”
“Chẳng phải bọn mày bảo trẻ con đùa nghịch thôi sao? Giờ gấp cái gì?”
“Hơn nữa, thằng nhóc này bị t/âm th/ần, bọn mày không kiện được nó đâu.”
“Tôi muốn báo cảnh sát!” Chị dâu gào lên.
“Tùy,” người kia thờ ơ nói, “Nhưng tốt nhất bọn mày nên nghĩ kỹ xem có thực sự muốn làm ầm ĩ lên không.”
Vừa nói, đám đàn em sau lưng hắn đều lộ ánh mắt hung á/c, rục rịch muốn ra tay.
Cuối cùng, nhà họ Kim đành ngậm đắng nuốt cay.
Không những phải bồi thường cho đứa trẻ bị bỏng, mà còn phải tự chi trả viện phí cho Kim Ngạo Dương.
Chị dâu suy sụp, suốt ngày đẫm lệ.
Khuôn mặt Kim Ngạo Dương bị h/ủy ho/ại, không còn là tên nhóc bá đạo ngày nào nữa.
Tôi nhìn tất cả những điều này, lòng cảm thấy ngũ vị tạp trần.
Tôi thực sự rất muốn trả th/ù nó, nhưng không ngờ sự việc lại phát triển đến mức này.
Tuy nhiên, tôi không trực tiếp hại nó, tất cả đều là nó tự làm tự chịu.
“Lan Lan, con nói xem đây có phải là quả báo không?” Mẹ chồng khóc lóc nói với tôi.
Tôi im lặng không đáp, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai bà.
Không sai, đều là quả báo, đây là quả báo của Kim Ngạo Dương, và cũng là quả báo của những người nhà họ Kim đã nuông chiều nó.
Sau khi bị tạt axit, Kim Ngạo Dương không chỉ bị hủy dung mà mắt cũng bị thương.
Tính cách thậm chí còn trở nên hung bạo hơn trước.
Đến cả mẹ nó cũng không dỗ nổi nó nữa.
Chị dâu nghe đâu đó rằng có phẫu thuật thẩm mỹ có thể cấy ghép da và phục hồi s/ẹo, giúp khôi phục khuôn mặt cho Kim Ngạo Dương.
Nhưng loại phẫu thuật này cần thực hiện rất nhiều lần, chi phí là một cái hố không đáy.
Chị dâu chạy đến tìm mẹ chồng, yêu cầu bà lấy hết tiền tiết kiệm của gia đình ra để chữa trị cho Kim Ngạo Dương.
Tôi biết chuyện liền lập tức đứng ra: “Không được! Tiền của mẹ phải để dành dưỡng già, không thể đưa hết cho các người được.”
Chồng tôi, Kim Gia Minh, cũng phụ họa: “Dù có đưa tiền thì cũng phải bát nước đầy, con và chị ấy mỗi người một nửa.”
Chị dâu nghe xong liền xù lông, theo thói quen bắt đầu làm mình làm mẩy: “Dương Dương là bảo bối của cả nhà, không thể xảy ra chuyện gì được!”
Chồng tôi lạnh lùng nói: “Nó có ch*t đâu? Chỉ là bị hủy dung thôi mà.”
Chị dâu trợn tròn mắt, nhìn Kim Gia Minh đầy không tin nổi: “Dương Dương là cháu ruột của anh đấy! Sao anh lại nhẫn tâm trơ mắt nhìn nó bị hủy dung như vậy?”
Kim Gia Minh im lặng.